Tại Phần 7

Tại Phần 7

 

Một cái Ngã rất vô tình

Lại vô duyên nữa như kinh nhất thừa

Một cái Ngã rất nên thơ

Vì chân Tự Tại là bờ bến kia

Bấy giờ trong cõi vô vi

Cõi không còn Bị- Tại- Vì… linh tinh

Sẽ tròn một đóa sen xinh

Như Liên Hoa Diệu Pháp Kinh bạch lòng

Nơi Chàng Cùng Tử long đong

Sẽ tao ngộ chính mình trong cội nguồn (560)

 

Hóa ra mình- kẻ đầu đường

Kẻ cuối chợ: kẻ như ươn như hèn

Kẻ lún mình giữa bùn đen

Hóa ra mình kẻ bon chen rạc rài

Lại là trưởng tử Như Lai

Thong dong Tự Tại chẳng ai sánh tày

Nhưng sao cớ sự như vầy

Chẳng qua chữ Tại mình đây quên… mình

Vong thân tha hóa… tội tình

Với trăm Bị Tại, linh tinh buộc ràng (570)

 

Một khi vượt khỏi thế gian

Với trăm Bị,Tại làng chàng nọ kia

Để an trụ cõi Bồ Đề

Chân xếp Tự Tại tay xòe tự do

Không còn nhận chẳng còn cho

Không còn bận chẳng còn lo- tuyệt trần!

Bấy giờ trong cõi pháp thân

Trong cõi đương xứ tức chân- nghĩa là

Cõi không người, cõi không ta

Không đi không lại không ra không vào (580)

 

Cũng không Ngũ Uẩn lao xao

Cũng không Ngũ Độc mãi thao túng đời

Không Lục Tặc trớ trêu người

Không Bát Khổ luống ngậm cười thế gian

Cõi xinh trên đại Niết Bàn

Tứ vô lượng khéo đăng quang nụ cười

Từ, Bi, Hỷ, Xả (54) toát vời

Tứ đức Ba La Mật ngời trăng sao

Thường, Lạc, Ngã, Tịnh tiêu dao

Vượt qua cửa vũ để vào Long Hoa (590)

 

Vì sao gọi cõi ấy là

Cõi không người cõi không ta? Ấy vì

Ta, người vốn chẳng phân chia

Vốn là một, chẳng có gì là hai

Cũng như giọt nước sông dài

Vốn là một chẳng Đông Đoài với sông

Con sông vốn nó đại đồng

Có chia Nam Bắc Tây Đông nỗi gì

Làm chi trong khối sông kia

Lại có giọt nước phân ly một mình (600)

 

(54): Từ, Bi, Hỷ, Xả: là Tứ vô lượng tâm. Tứ vô lượng tâm nầy rộng lớn bao la, không bờ bến, không ranh giới, bao trùm lên tất cả chúng sanh, không loại trừ một chúng sanh nhỏ bé nào.

Cũng vì Tại cái linh tinh

Của Lục Dục, của Thất Tình mà nên

Làm cho giọt nước thành riêng

Chỉ nhớ cái bóng mà quên cái hình

Lục Dụccộng với Thất Tình

Nó làm nên cái Tại Mình, Bị Ta

Lục Dục, sáu dục ấy mà!

Một là Sắc Dục, ấy là lòng tham

Cái bóng cái sắc của “Nàng

Cái bóng cái sắc của chàng đẹp xinh (610)

 

Khiến ta dan díu với tình

Con tằm dệt kén trói mình vào trong

Cho mình Bị Tại long đong

Chẳng bao giờ đặng thong dong cõi ngoài

Hình Mạo Dụcđứng thứ hai

Lòng tham mắt phượng mày ngài đối phương

Cũng vì hai chữ “Mười Thương”

Bị, Tại nó hốt hồn người ta

Uy Nghi Tư Thái Dục

Cái lòng ham dáng văn hoa của người (620)

 

Khi đi đứng, lúc nằm ngồi

Toát ra một vẻ tuyệt vời uy nghi

Khiến mình những muốn “ ăn chia”

Hòa đồng muôn sự một khi cho đành

Rồi đến Ngữ Ngôn Âm Thanh

Cái dục do tiếng yến oanh ngọt ngào

Đêm ngày mường tượng chiêm bao

Vì chưng tiếng ngọc ai trao lời vàng

Trương Chi ơi! Một tiếng đàn

Vì mi để bụng can tràng Mỵ Nương (630)

 

Tế Hoạt Dụcthêm đoạn trường

Thịt da ai khéo mịn màng thế ni

Trắng ngần như thể trà my

Khiến ai như dại như si nỗi niềm

Vì không được cận kề bên

Ba thu khắc khoải tiếng Quyên gọi sầu

Nhân Tướng Dụcnão lòng nhau

Mặc ai xinh đẹp cho đau lòng mình

Ấy là Lục Dục tâm linh

Là kinh của Phật dạy tình thế gian (640)

 

Dạy rằng: Bị, Tại đa đoan

Cũng vì Lục Dục gieo oan nghiệt đời

Khổng Giáo cũng có đôi lời

Luận về Lục Dục hại người như sau

Một là Danh vị công hầu

Cái danh nó cột người vào cùm gông

Hai là cái Lợi long đong

Trường danh, chợ lợi cái vòng oan khiên

Ba là Sắc- mối đảo điên

Một là nghiêng nước, hai nghiêng thành mà!  (650)

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em