Tại Phần 6

Tại Phần 6

 

Kinh cầu siêu, kinh cầu an

Quả là vô lượng… giữa đàn tràng kia!

Ba, Tập Quán Nghiệp(45) những gì

Một người quen thói hành vi trong đời

Sẽ thành nghiệp lực để rồi

Dẫn đường dẫn lối cho người… kiếp sau

Bốn, Tích Lũy Nghiệp (46)– dồi dào

Những thiện những ác chen nhau trập trùng

Hóa thành nghiệp lực lao lung

Cho ta, Bị,Tại nghìn trùng khổ đau  (460)

 

(44): Cận Tử Nghiệplà Nghiệp, là hành động hoặc tư tưởng ngay trước khi chết, là tất cả những hoạt động cơ thể, tâm lí của người sắp lâm chung. Cận tử nghiệp quan trọng vì theo Phật giáo, nó trực tiếp quyết định điều kiện, môi trường sinh sống trong cuộc đời kế tiếp của người chết.

(45):Tập Quán Nghiệp: nghiệp do thói quen hư, xấu, tốt, đẹp nhiều đời nhiều kiếp mà thành.

(46):Tích Lũy Nghiệp: là nghiệp dồn góp dần những chủng tử tốt xấu cho càng ngày càng nhiều lên. Dẫn chúng sanh triền miên đắm chìm trong luân hồi sanh tử.

 

Bốn nghiệp nọ bổ sung nhau

Đưa đường chỉ lối mai sau phận người

Trong bao lực Tại trên đời

Cái lòng Ngã Chấp (47)nó thời vô song

Nếu đời có chữ long đong

Nếu đời có chữ lòng vòng quẩn quanh

Nếu đời có chữ tử sanh

Có ba gian lửa nó, dành cho nhau

Thì nguyên thủy của xưa, sau

Cũng do mối Ngã Chấp sâu nặng này (470)

 

Nghĩ thương cái thức thày lay

Nó nuôi Ngã Chấp tối ngày sáng đêm

Cho Ngã ngày một lớn lên

Càng lớn càng Bị, Tại thêm vô ngần

Cái lòng Ngã Chấp bất nhân

Cứ ngỡ Ngũ Uẩn (48)là Chân thể mình

Đâu hay Sắc, Thọ, Tưởng, Hành

Hợp thành cái thức đành hanh chỉ là

Cái Vọng Tâm của người ta

Còn như cái đích, thực là Chân Tâm (480)

 

(47):Ngã chấp:Ngã: Ta, tiếng tự xưng. Chấp: cầm giữ, cố chấp.

Ngã chấp là cố chấp cái ta của mình, cố chấp vào cái thân thể của mình.

Ngã chấp là nguồn gốc của phiền não. Người giác ngộ, không chấp vào cái ta nữa thì được an vui.

(48):Ngũ uẩn: là 5 món tích tụ hòa hiệp làm thành thân tâm của con người. Chúng che khuất chơn lý khiến chúng sanh luân hồi, thọ khổ.

Ngũ uẩn gồm: sắc, thọ, tưởng, hành, thức.

 

Vốn đứng ngoài cái Ngã nhân

Cái căn nọ với cái trần duyên kia

Cái Chân Tâm chẳng đi về

Chẳng thường đoạn, cũng chẳng hề tử sanh

Chẳng hề Bị, Tại loanh quanh

Vốn như như một đức thành hiếu sinh

Thương yêu pháp giới hữu tình

Một nguyền phổ độ (49)sinh linh vạn loài

Cái Chân Tâm ấy Như Lai

Chở bao la một bản hoài Từ Bi (490)

 

Trở về cái Ngã Chấp kia

Vì ngộ nhận giả, gã kia là mình

Nên tự sinh một mối tình

Gọi là Ngã Ái, (50)thật rình thật rang.

Thật loay hoay, thật buộc ràng

Thật đỏng đảnh, thật nghêng ngang đủ điều

Cũng vì cái Ngã tự yêu

Sinh ra đủ thức Ty, Kiêu ỡm ờ (51)

Như con tằm nọ nhả tơ

Tự mình trói buộc mình vô kén mình (500)

 

(49): Phổ độ:Phổ: Rộng lớn, bày ra khắp cả, đều cả. Độ: cứu giúp.

Phổ độ là cứu giúp chúng sanh.

(50): Ngã ái: yêu cái mình, cái ta.

(51): Ỡm ờ : Ra vẻ ngơ ngẩn như không biết gì cả. Nửa đùa nửa thật, có ý trêu cợt.

Bên cạnh Ngã Ái vô minh

Là lòng Ngã Mạn (52)coi mình thật to

Ngỡ mình là cái vốn no

Trung tâm vũ trụ ai so cho bằng

Chính vì Ngã Mạn lăng nhăng

Bị, mà Tại hầm bà lằng… ta

Cho ta trôi dạt ái hà

Mười hai bến nước biết ra lối nào!

Ngoài cái Ngã Mạn tào lao

Còn bao cái Ngã, cái nào Ngã hơn (510)

 

Chỉ hay mỗi Ngã luôn tuồng

Điều mang những Bị, Tại- nguồn khổ đau

Cho người- con Vụ thiên thâu

Cứ quay theo lực “Ai Đâu” vận hành

Chưa hề theo lực chính mình

Để cùng Tự Tại long lanh nụ cười

Muốn thoát khỏi “Bể Luân Hồi”

Muốn thoát khỏi cái “Ngã Tôi” lèn èn

Cái Ngã Ngũ Uẩn hư hèn

Chúng ta cần phải, một phen, tách rời (520)

 

(52):Ngã mạn:Ngã: Ta, tiếng tự xưng. Mạn: khinh lờn.

Ngã mạn là tự cho mình tài giỏi cao hơn người mà khinh lờn người khác.

Người có tánh Ngã mạn thì tự đắc, kiêu ngạo, khoe khoang và chủ quan, nên thường cô đơn và thất bại.

Cái xưa rày tưởng là “Tôi”

Để cho cái “Bóng” nó rơi khỏi “Hình”

Để cho mình trở lại mình

Cái Ngã Ba La Mật(53) xinh như rằm

Cái Ngã của chính pháp thân

Gồm “ Thường- Lạc- Ngã- Tịnh” chân Phật Đà

Cái Ngã Tánh vốn đang là

Cũng là Phật Tánh nguy nga chân thường

Lạ lùng! Ba mối tai ương

Cũng do mối Ngã Chấp thường tạo sinh (530)

 

Nhưng một khi dẹp Ngã tình

Lại, thay vào, một Ngã xinh như rằm

Ấy là cái Ngã tròn trăng

Của Như Lai tạng thường hằng như thơ

Ngã này rất đỗi tinh mơ

Chẳng còn vương chút dây tơ dây tằm

Trói đời trong cái trói trăn

Của Bị với Tại, của “ trăng” với “đèn”

Dài với ngắn, trắng với đen

Của thiện với ác, của sen với bùn (540)

 

(53):Ba La Mật:  Ba-la-mật-đa là cách phiên âm thuật ngữ tiếng Phạn, cũng được viết tắt là Ba-la-mật. Ba-la-mật-đa được dịch nghĩa là Đáo bỉ ngạn, Độ vô cực, Độ, Sự cứu cánh.

Một cái Ngã rất chân thường

Một cái Ngã rất càn khôn tuyệt cùng

Cái Ngã vô thủy vô chung

Cái Ngã Đại Lực- Đại Hùng- Đại Bi

Một cái Ngã rất Hài Nhi

Không tên không tuổi không đi không về

Không đắn đo, không hẹn thề

Rất viễn ly- rất vô vi: Niết Bàn

Một cái Ngã rất khinh an

Rất vô ngã- bởi chính đang là mình (550)

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em