Tại phần 8

Tại phần 8

 

Mỹ nhân quan quả thực là

Anh hùng há dễ vượt qua ải này

Bốn là Vị riêng tay

Gian tham vạn kẻ, thẳng ngay mấy người

Năm là Hư Vọng dối đời

Dối mình là một, dối người là hai

Sáu là Tật Đố ghen hoài

Ghen hiền ghét ngó, ghen tài ghét năng

Sau là dục nó lăng xăng

Làm cho bị tại hầm bà lằng nhau (660)

 

Bên anh Lục Dục xà ngầu

Còn Thất Tình nọ cũng đâu kém gì

Hỷ, Nộ, Ai, Cụ li bì

Thêm Ái, Ố, Dục… Tại vì tùm lum

Vì không Hỷ, Nộ luông tuồng

Ắt Bị với Tại khôn lường múa may

Như con vụ nó không dây

Lấy đâu lực đẩy nó quay mòng mòng

Cũng vì Ái, Ố lòng vòng

Nên Bị, nên Tại mới hòng lung lăng (670)

 

Người đời tham đó bỏ đăng

Tham bỏ Lựu tham trăng bỏ đèn

Lòng tham dục tánh bon chen

Một phen sống vội, một phen yêu cuồng

Mấy đời bánh đúc có xương

Cái lòng “Ố” chẳng dễ thương tí nào

Ố người người ố chứ sao

Muốn đừng bị ố phải vào tình thương

Một khi mình biết yêu thương

Thì bao nhiêu ố sẽ chìm xuống thôi (680)

 

Cái đáng sợ nhất trên đời

Ấy là chữ “Cụ” ôi thôi kinh hoàng

Cụ là cái sợ thế gian

Có ai chẳng sợ khi đang là mình

Có ai từ lúc “hình thành”

Từ trong bụng mẹ chưa sanh ra đời

Rồi cho tới lúc nằm nôi

Cho tận lúc sắp về chơi suối vàng

Mà không Bị “cụ kinh hoàng”

Nó làm nát đá tan vàng đời sen (690)

 

Sợ là cái “tội tổ tiên”

Sinh ra đã sợ- di truyền vậy thay!

Sợ làm bủn rủn chân tay

Tối cả mặt, tắt cả mày người ta

Sợ thần, sợ quỷ, sợ ma

Sợ đàn ông, sợ đàn bà, sợ nhau

Sợ từ ngọn gió tàu cau

Sợ qua hạt thóc lá trầu nằm nghiêng

Sợ tang hải, sợ thương điền

Sợ già sợ bệnh, sợ điên, sợ khùng (700)

 

Sợ làm Bị, Tại lung tung

Càng Bị càng Tại càng khùng càng điên

Cái vòng Thập Nhị Nhân Duyên

Nó gây Bị, Tại triền miên không ngừng

Suốt từ vô thủy vô chung

Cái vô minh nó hành hung con người

Vô minh không tiếng không lời

Không hình không bóng không trời không trăng

Thế nhưng trong cõi mù tâm

Lại mang huyền lực bản năng phi thường (710)

 

Đẩy ta vào cảnh đoạn trường

Thành hình cơ thể thịt xương con người

Từ vô minh tuyệt mù khơi

Mà hành thức giận vui đời chúng sanh

Qua danh sắc được hình thành

Để cho Lục Nhập* tập tành nhân duyên

Cho Ái, Thủ, Hữu triền miên

Vô văn Bị, Tại dựng nên hý trường

Với kiếp người như hạt sương

Như bèo như bọt vô thường phù du (720)

 

*Lục Nhập : còn gọi là lục xứ, chỉ cho sáu căn:Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ý hoặc sáu trần Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc, Pháp. Sáu căn là lục nhập bên ngoài, sáu trần là lục nhập bên trong. Nhập nghĩa là vào; Xứ nghĩa là chỗ nương. Sáu căn, sáu trần duyên nhau mà sinh ra sáu thức, nên gọi là nhập; Sáu căn, sáu trần là chỗ nương của sáu thức nên gọi là xứ.

 

Vậy mà chồng chất xuân thu

Thành sầu biển lệ âm u vạn đời

Cũng Bị, Bị Tại trêu ngươi

Khiến quay con vụ kiếp người trầm luân

Mười hai duyên nọ làm nhân

Một lần Bị Tại, một lần duyên sinh

Khởi đầu từ cái vô minh

Khi mình chưa gặp được mình đấy thôi

Khi ta chưa tỏ mặt người

Tâm chưa truyền ấn tâm- ôi não nùng (730)

 

Trong vô minh rất mịt mùng

Ẩn hành kia thức nọ trong tâm này

Cái hành cái thức thày lay

Bị, nó Tại suốt ngày suốt đêm

Hỡi ơi! Ngũ Uẩn* triền miên

Mỗi Bị, mỗi Tại gây phiền phức tâm

Khiến cho danh sắc bổng trầm

Kết tinh nên cái nhân thân đọa đày

Với Lục Nhập hiện tiền này

Nhẫn Nhĩ, Tỷ, Thiệt, Thân gây não phiền (740)

 

*Ngũ uẩn, cũng gọi là Ngũ ấm tượng trưng cho năm yếu tố tạo thành con người, toàn bộ thân tâm. Ngoài ngũ uẩn đó ra không có gì gọi là cái "ta".

Ngũ uẩn là:

Sắc, chỉ thân và sáu giác quan (hay còn gọi là lục căn, bao gồm mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý), do Tứ đại chủng tạo thành, đó là bốn yếu tố đất, nước, gió, lửa. Sắc tạo nên các giác quan và đối tượng của chúng.

Thọ, tức là toàn bộ các cảm giác, không phân biệt chúng là dễ chịu, khó chịu hay trung tính.

Tưởng, là nhận biết các cảm giác như âm thanh, màu sắc, mùi vị..., kể cả nhận biết ý thức đang hiện diện.

Hành, là những hoạt động tâm lí sau khi có tưởng, ví dụ chú ý, đánh giá, vui thích, ghét bỏ, quyết tâm, tỉnh giác...

Thức, bao gồm sáu dạng ý thức liên hệ tới sáu giác quan: Ý thức của mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý.

 

Kết thành cái Y triền miên

Kết thành Bị Tại liên miên không dừng

Cho Ái, Thủ, Hữu tưng bừng

Một yêu thì phải giữ chưng cho mình

Giữ thì phải có đinh ninh

Và thế là có Ba Sinh đoạn trường

Sinh già bệnh chết tai ương

Với Bát Khổ, Bát Nạn tương sanh hoài

Khổ kia vốn tự lòng người

Nạn kia vốn tự lòng người mà ra (750)

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em