Vu Lan Phần 2

Vu Lan Phần 2

 

Vừa thấy bát cơm kia đưa tới

Đã hai tay ôm vội vào người

Đoạn, như thú dữ vồ mồi

Ngoác to miệng ngoạm tức thời bát cơm

Cực một nỗi cơm vừa tới miệng

Đã biến ngay thành miếng than hồng

Khiến môi miệng nọ cháy phồng

Nhả ra chưa kịp đã sưng tấy mồm (120)

Mục Hiếu Tử thảm thương tấc dạ

Cao sanh kia nó đọa đày nhau

Mẹ yêu xưa sống sang giàu

Có khi quên nhớ nỗi đau đồng loài

Cứ thói quen mặc ai khốn khó

Mỗi biết mình bạc nọ vàng kia

Nem công chả phượng ê hề

Lầu vàng điện ngọc xum xuê cõi mình

Đâu nhớ sẻ chia tình đồng thể

Nghĩa tam tài thiên hạ nhân chung (130)

“ Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”

Mục Hiếu Tử gan vàng não nuột

Bèn thiết tha xin chịu tội thay

Nhưng Diêm Chúa trả lời ngay

Nghiệp ai nấy trả xưa nay đạo trời

Mục Hiếu Tử khúc nôi đòi đoạn

Bèn tạm rời vô gián ngục nơi

Mẹ thương đang trả nghiệp đời

Nghiệp tham, nghiệp lận trả thôi chất chồng (140)

Và quay về trung tâm tịnh xá

Nơi Thế Tôn vừa xả an cư

Cúi đầu khấu lạy ân sư

Rằng xin ngã Phật đại từ đại bi

Cứu ngã mẫu Thanh Đề thoát nạn

Khỏi A Tỳ vô gián ngục trung

Thế Tôn nghe hết chuyện lòng

Phán rằng: tội lỗi mẹ ông sinh thời

Ắt ông đã khúc nôi rõ biết

Kinh Vu Lan khúc chiết ghi rành (150)

Một thời ở Vương Xá Thành

Có lão trưởng giả lừng danh đương thời

Phó tướng ấy tên người trưởng giả

Có vợ tên là ả Thanh Đề

Vốn người âm chướng u mê

Chưa từng hé mở Bồ Đề diệu tâm

Nhờ trưởng giả tu nhân tích đức

Nên đã sinh được một trai lành

Siêng tu bố thí lợi hành

Đặt tên La Bốc thịnh danh nhân hiền (160)

Khi trưởng giả quy tiên, Hiếu Tử

Trọn một lòng gìn giữ tang nghi

Sau ba năm mãn tang kỳ

Chàng bèn đem của mà chia ba phần

Một phần để kính dâng lên mẹ

Phần thứ hai dành để cúng dường

Cho ngôi Tam Bảo mười phương

Còn phần cuối để lên đường kinh doanh

Lời con căn dặn đã rành rành

Con đi rồi mẹ để ngoài tai (170)

Tín, tâm, mẹ bỏ ra ngoài

Từ tâm mẹ chẳng đoái hoài chút mô

Miệng Thanh Đề bô bô lý luận

Dại chi không hưởng tận của trời

Có tiền ta mặc sức chơi

Ăn no mặc béo đã đời cái thân

Việc chi phải chia phần tăng lữ

Ta dặn bây: “hễ lũ người kia

Đến đây tìm cách ăn chia

Thì bây cứ việc đuổi đi tức thời!” (180)

Dặn dò kĩ đàn tôi lũ tớ

Dặn một thì lũ nọ làm hai

Bao nhiêu tăng chúng hóa trai

Điều bị quét sạch ra ngoài trang viên

Và như thế, phần tiền phần của

La Bốc nhờ mẹ giữ mẹ gìn

Đặng mà cúng bậc thánh hiền

Thảy chiên vào bụng lũ xiên lũ hoàng

Thoắt cái đã ba năm thấm thoắt

La Bốc từ cách mặt mẹ thương (190)

Trên đường buôn bán tha phương

Vận may vốn một đã buôn thành mười

Bèn trở lại quê xưa Vương Xá

Gần đến nhà sai gã giai nhân

Tôi nay tìm gặp mẫu thân

Báo tin chàng đã về gần tới nơi

Mẹ Thanh Đề một đời biện luận

Bèn mập mờ đánh lận con đen

Hò mang kết trụ giăng đèn

Một bày hai biện tòa sen quạt bồ (200)

Càng như thể nhà vừa dâng lễ

Cúng trai tăng trọng lễ dường nào

Trước thầy sau tớ lao xao

Nghe tin La Bốc xiết bao kể mừng

Bèn quỳ lạy thinh không từng bước

Mỗi bước đi, một bước lạy quỳ

Khiến cho hàng xóm thấy kỳ

Xúm vào thăm hỏi việc chi như vầy?

La Bốc mới tỏ bày: tôi lạy

Là lạy tâm sùng bái mẹ mình (210)

Vừa dâng lễ nọ linh đình

Cho năm trăm vị thánh hiền già lam

Hàng xóm nghe lời chàng tự sự

Bèn ngạc nhiên đến ngớ cả người

Rằng anh lầm quá anh ơi

Làm chi có chuyện đãi mời chư tăng

Bả có làm là rằm bữa tiệc

Nhưng chỉ là để thếch tà ma

Những tuồng vô loại không hà

Làm chi có bậc xuất gia được mời (220)

La nghe nói hỡi ơi ngất xỉu

Mụ Đề tuy bất tiếu đáng khinh

Vẫn yêu rất mực con mình

Nghe tin con xỉu thất kinh la làng

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em