Những Bước Về Tâm - Phần 6

Những Bước Về Tâm - Phần 6

 

“ Trăm năm tính cuộc vuông tròn

Phải dò cho thấu ngọn nguồn lạch sông ”

Từ ngọn nguồn của Tiên Long

Một tiên non cả, một rồng bể khơi

Văn Hóa Việt Nam ra đời

Với long lanh một nụ cười tương giao.

Cái tương giao rất ngọt ngào

Giữa Mai và Trúc giữa Dao và Quỳnh

Cái tương giao rất thủy tinh

              Giữa non và biển, giữa mình và ta

 

Cái tương giao rất thiết tha

Giữa nước và nhà, giữa đó và đây

Cái tương giao rất sâu dày

Giữa không và sắc, giữa ngày và đêm

Cái tương giao rất hiện tiền

Cái đương xứ tức chân huyền diệu thơ

Việt Nam Văn – Hóa – bây – giờ

Nụ cười Ca Diếp, bài thơ Lý Trần

Trải qua muôn dặm tử phần

        Vẫn long lanh bước Huyền Trân bi hùng

 

Những Tứ Bất Tử Nhị Nùng

Những Tứ Bất Tử đại hùng giang san

Những Tứ Bất Tử dân gian

Nơi nơi thể hiện đạo tràng từ bi

Những trang Hoạt Phật trung nghì

Những vị bồ tát sống vì bà con

Những con tim nó sắc son

Nó bảo phải lấy nước non làm đầu

Nó khuyên Bí phải thương Bầu

               Nó dạy bãi biển nương dâu ấy là

 

Cái như thị của Phật Bà

Vô thường, vô ngã khỏi qua huyền đàm

Nó là hiện thực nhân gian

Vì chung trời đất họ hàng với nhau

Vì chung bốn bể năm châu

Gẫm ra cũng một, có đâu khác loài

Lý mầu “ không một không hai”

Tuy hai, mà một – tuy ai, cũng mình

Việt Nam Văn Hóa văn minh

            Lấy ngay câu mở đầu kinh Kiều, là:

 

“ Trăm năm trong cõi người ta”

Đủ suy ra lý “ người – ta, ta - người”

Người ta sống ở trên đời

Ai ai cũng phải có người có ta

Đủ nhân duyên, đủ hợp hòa

Thì vô ngã mới hóa ra hữu tình

Trùng trùng duyên khởi vô minh

Ắt mới nên truyện, nên kinh Thúy Kiều

Người ta: gói một chữ yêu

      Chữ Nhân – Nhân ái – Nhiễu điều giá gương

 

Gồm chữ Nhân của đạo thường

Cộng thêm chữ Nhị là thương – thương người…

(Mình mà yêu mỗi mình thôi

Sao gọi Nhân được? Hỏi trời đất xem!)

Tâm kinh, đối trước ngọn đèn

Nghe trong ta nở tòa sen Tam Tài

Trời là một, đất là hai

Người là ba – với vạn loài chúng sinh

Thảy đều trong cõi tâm linh

        Cùng chung tánh thể quang minh Phật Đà

 

Nghĩa là cùng chung ruột rà

Ấy là nhận thức sâu xa Việt Thường

Mà từ đó có trầm hương

Mà từ đó có Đoạn Trường Tân Thanh

Mà từ đó có tinh anh

Của Văn Hóa Việt long lanh chín tầng

Trong từng hiện thực nhân dân

Từ Đinh Lê qua Lý Trần… xưa nay

Trải qua trăm đắng ngàn cay

         Trăm đọa ngàn đày trăm đớn ngàn đau

 

Trải qua ngàn cuộc bể dâu

Việt Namvẫn ngẩng cao đầu đứng lên

Dựa vào nội lực vô biên

Là niềm tin ở trái tim Con Người

Điều này chẳng tự Tiếng, Lời

Điều này chẳng tự Chữ nơi kinh truyền

Điều này tự cái như nhiên

Tự cái hiện tiền của cuộc nhân sinh

Nó làm cho đẹp thêm xinh

        Nó làm cho Nghĩa thêm Tình. Làm cho.

 

Chở bao nhiêu Đạo, con đò

Một kho gió biếc, một kho trăng vàng

“ Ơi cô tát nước bên đàng

Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi ? ” ( 9 )

Câu ca dao tròn Kinh Thi

Câu lục bát vẹn hài nhi thiên đường

Việt Nam bản lĩnh phi thường

Dựa nơi tự tánh của bình thường tâm

Bốn ngàn năm: một huyền âm

   Bốn ngàn năm: nhứt huyền cầm thủy chung

 

Có hai cái Một bi hùng

Tạo nên hình ảnh nghìn trùng Văn Lang

Một là: một sợi dây đàn

Chở chuyên hồn Nước, mênh mang Đàn Bầu

Hai là một Búp Sen Nâu

Ấy Chùa Một Cột – nhiệm mầu nhất nguyên

Dù Nam dù Bắc đôi miền

Đôi miền chung một con tim Lạc Hồng

Việt Nam: Văn Hóa trống đồng

      Từ trung tâm, vọng thu không nghìn đời       

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em