Long Hoa Trẩy Hội - Quyển 2

Long Hoa Trẩy Hội - Quyển 2

 LONG HOA TRẨY HỘI

(Ngày 03 tháng 02 năm 2010

Nhằm ngày 20 tháng 12 năm Kỷ Sửu)

Quyển Hai

 

Quẻ bốn chín (49): “trầm trầm a nhiễm

Bất kiến thiên tâm”… quyến não phiền

Lôi môn nhất chấn” vang rền…

Thân khinh thể kiện…” vượt trên nguy nàn

 

Quẻ nhắc nhở ai đang được quẻ

Phải giữ tâm lặng lẽ thủ thường

Dẫu rằng gặp chút tai ương

Rồi mai mốt sẽ tan sương rạng ngày

 

Miễn cứ giữ lòng ngay dạ thẳng

Ắt niềm cay nỗi đắng sẽ qua (10)

Ngọt bùi thắng hội Long Hoa

Khai môn cho những ai mà thiện nhân

 

Quẻ năm mươi (50): khai thông “quan lộc”

Lời rằng: “tài mã lưỡng thông mang

Và “quan lộc hữu định phương

Trư dương ngưu khuyển” rộn ràng

Lại rằng “tự khứ chủ trương”: tưng bừng!

 

Quẻ đại cát nội dung thông báo

Vận hanh thông lai đáo trọn lành

Xuất hành: tài lộc, công danh (20)

Cầu an, cầu tự, tụng tranh. Như nguyền!

 

Quẻ đại cát phúc duyên đã đủ

Nhắc ai nên chăm chú tuệ duyên

Sao cho Phúc Tuệ vẹn tuyền

Ắt là được gọi lên thuyền Long Hoa

 

Quẻ năm mốt (51): ngân nga Tịch Mặc

Không! Không! Không! lý đắc thành công

Bàn đào thiên tải thục”… xong

Ắt “bất phạ ngũ canh phong”: an lành

 

Từ lý không đạt thành vạn sự (30)

 Lý không trong Pháp Cú Phật đà

Một không đã tỏ đây là

Ắt là vạn sự nở hoa Ưu Đàm

 

Đào tiên đã ngàn năm chín tới

Gió năm canh khôn nỗi dập vùi

Một khi thấu được đạo trời

Ắt là tủm tỉm nụ cười thiên thâu

 

Quẻ năm hai (52)viết “sầu liễm phóng

Tiếu nhãn khai…” lồng lộng niềm vui

Lại “thu nguyệt quải cao đài”(40)

Lại, “nhân tòng thiên lý lai” xum vầy!

 

Hạnh phúc thế! Tháng ngày hội ngộ

Người xa về thổ lộ đoàn viên

Quẻ này đại cát nhân duyên

Công danh, tài lộc… như nguyền đương cơ *

 

*Đương cơ: tùy theo căn tính của chúng sanh mà giáo hóa làm lợi ích cho họ một cánh thích hợp và đúng lúc.

Quẻ năm ba (53)rằng: “tu trước lực

Mạc viễn du”-tri túc mới là

Việc chi mơ hão đường xa

Thả mồi bắt bóng luống mà uổng công

 

Quẻ dặn hãy rèn lòng kiên nhẫn (50)

Chăm thủ thường lo dấn thân chi

Cao nhân nhàn tản vô vi

Mò trăng đáy nước một khi não lòng

 

Quẻ năm bốn (54): “vô tông vô tích

Viễn cận nan mịch” biệt mù tăm

Hành chu tảo hải” vô năng

Không lao phí lực” chi bằng vô vi!

 

Cõi nhân thế lắm khi trắc trở

Biết tìm đâu bến nọ bờ kia

Thuyền bơi bể cạn mỏi mê (60)

Lao tâm phí lực ích chi mưu cầu!

 

Quẻ năm lăm (55): nhắc nhau thủ phận

Hoàn cảnh này mới bẩn chật sao

Mưa dầm, mưa mãi, nao nao

Bên sông nào thấy, đâu nào lối qua

 

Tinh sương mãi càng xa mù mịt

Gió đông kia đâu biết vì ta…

Vận cùng, phúc phận tiêu ma

Ai ơi! Sớm liệu đi mà tu thân!

 

 

Quẻ năm sáu (56): đất bằng nổi sóng (70)

Gẫm ra thời vận cũng chưa yên

Xứ cao, tình mới nên duyên

Nhắc ai gặp quẻ nên yên phận mình!

 

Quẻ năm bảy (57): phải gìn Chánh Trực

Ấy chính là cung bực Long Hoa

Một khi tĩnh lặng lòng ta

Lá rụng, hoa nở: một tòa công danh!

 

Quẻ nhắc nhở mọi hanh thông nọ*

Đang sẵn chờ ta đó, người ơi!

Miễn là giữ đặng đạo người (80)

Thanh tâm thiểu dục ắt đời nở hoa

 

Quẻ năm tám (58): thiết tha nhắn nhủ

Những ai là quân tử đừng quên

Tiểu nhân hờm sẵn kề bên

Chú tâm đố kỵ tỵ hiềm thế gian

 

Vậy nên muốn giữ an cuộc sống

Phải giữ lòng cẩn trọng cho hay

Họakia vốn lại tai này

Chẳng qua cũng tự tâm này, đúng chăng?

 

Quẻ năm chín (59): rằng “phân phân phục(90)

Phân phân hi hư độc yểm môn

Liễm mi vọng đăng hỏabuồn

Bạn ngã sinh hoàng hôn”- lại hôn hoàng…

 

 

*Hanh thông: có nhiều may mắn, làm việc gì cũng dễ dàng

Ý quẻ rằng ngổn ngang trăm mối

Bước đường cùng sớm tối truân chuyên

Châu mày ngắm ngoạm đèn đêm

Hoàng hôn chưa dứt lại thêm hôn hoàng

 

Trong hoàn cảnh trái ngang như thế

Hãy khá an phận để chờ thời

Mai kia, vận bĩ qua rồi (100)

Ắt ngày mai lại sáng trời Long Hoa

 

Quẻ sáu mươi (60): nhắc ta tùy thuận

Hãy tùy theo duyên phận mới nên

Hưu quải hoài”- chớ đảo điên

Hồng nhan mỹ”- khó hão huyền lông bông

Lời rằng: “nhân tại xa trung

Chu hành thủy lý”… mơ mồng nữa chi!

 

Gặp nghịch cảnh phải tùy nghịch cảnh

Giữ tâm kia an tịnh mới là

Đường người ta, mặc người ta (110)

Lối mình đi, thủ phận mình mà đi…

 

Quẻ sáu mốt (61)rằng: “kiều dĩ đoạn

Lộ bất thông” loạng quạng bước đàng

Đăng chu lý tiếp” dở dang

Cuồng phong hựu ngộ” phận càng thảm thương

 

Trong cơ gặp lúc đương khốn đốn

Ắt hẳn do nghiệp chướng oan khiên

Nhưng nếu giữ lòng thuần nhiên

Nguy kia lại chuyển thành yên, mấy hồi!

Quẻ sáu hai (62): khơi vơi bóng nguyệt (120)

Nỗi mò trăng thảm thiết tấm thân!

Một trường mộng ảo phù vân

Tin đâu xác thực… luống phân vân đời!

 

Quẻ nhắc nhở những ai lâm nạn

Phải hồi đầu đáo ngạn cho mau

Một khi ác đã quay đầu

Thì duyên thiện ắt theo sau, lo gì!

 

Quẻ sáu ba (63): một khi “hồ hải

Ý du du” giữa cõi yên ba

Buông cần câu Khương Tử Nha*(130)

Gặp rồng với thỏ ấy là duyên may

Lợi danh vẹn vẻ dường này!

Quẻ sáu tư (64): điềm dựng xây cửa nhà…

 

 “Vật bất lao

Nhân đoạn kiều

Trùng chỉnh lý

Mạn tâm cao

Vật chẳng lao, người gãy cầu

Quyết tâm năng nổ, ngõ hầu trùng tu!

 

Khuyên ai hãy công phu sớm tối (140)

Chuẩn bị đời đón hội Long Hoa

Ví dù phúc chẳng nguy nga

Một khi sẵn tuệ, người ta lên đường…

 

*Tề Thái Công, tên thật là Khương Thượng, tự là Tử Nha, nên thường được gọi là Khương Tử Nha, là công thần khai quốc nhà Chuthế kỷ 12 trước Công nguyên và là vua khai lập nước Tềtồn tại từ thời Tây Chuđến thời Chiến Quốctrong lịch sử Trung Quốc.

Duyệt xem thử một chương Gia Cát*

Sáu tư (64): vần hung cát chen nhau

Cát hung nào ở xa đâu

Cũng do từ cõi lòng nhau gọi mời

 

Nếu có một lòng người vô ngại

Không vướng trong các trạng thái này

Một làtham dục tràn đầy (150)

Hai làsân hận tối ngày sáng đêm

Ba làsi muội triền miên

Nói chung các trạng thái phiền não tâm

 

Ví có một cõi lòng như thế

Sách, trong ngần như thế tình kia

Thì bao nhiêu thịnh nhiêu suy

Bao nhiêu phúc, họa… còn gì khứ, lai?

 

Quẻ sáu lăm(65):nhắc người gặp quẻ

Thời vận đang tắc bế, dở dang

Nhập nhi dị, xuất nhi nan”(160)

Lại “yêm yêm đáo tái tam”rối bời!

 

Cảnh tuy khó, nhưng người trong cuộc

Nên suốt thông, thông suốt lý kia:

Rằng tri chỉ, ắt vô vi

Vô vi, ắt tự tam qui rỡ ràng

 

*Gia Cát Lượng(181234) là vị quân sư và đại thần của nước Thục thời hậu Hán. Ông là một chính trị gia, nhà quân sự, học giả, . Trong quân sự, ông đã tạo ra các chiến thuật như: Bát trận đồ (Hình vẽ tám trận), Liên nỏ (Nỏ Liên Châu, tên bắn ra liên tục), Mộc ngưu lưu mã (trâu gỗ ngựa máy ). Tương truyền ông còn là người chế ra đèn trời (Khổng Minh đăng) và món bánh bao. Gia Cát Lượng được biết tới nhiều qua tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Khi ấy, dẫu trăm ngang nghìn trái

Tâm vẫn vào vô ngại đại bi

Một quay đầu thấy bờ kia

Nhi nan, nhi dị, nhi gì chẳng an!

 

Hãy giở thử Quẻ trongsáu sáu (66):(170)

Nghe lý cơ thẩm thấu tương ưng

Sự trì, chí tốc” – (đúng không?)

Nhi thả phản phúc…” long đong lỡ làng

Một phen “trực đãi tuế hàn

Hoa tàn, quả thục”: vẻ vang hậu kỳ

 

Đạo như thế có gì khó giải:

Hoa tàn thì quả phải chín thôi!

Chữ rằng: “thiên võng khôi khôi

Sơ nhi bất lậu”Tuyệt vời Long Hoa!

 

Quẻ sáu bảy (67):

Thừa mã tiền tiến(180)

Sở cầu cát trinh

Tùy thời hài mỹ

Khuyết nguyệt trùng minh

Vó câu vượt dặm trường

Sở cầu vẹn cát tường 

Gặp thời muôn sự đẹp

Trăng khuyết lại tròn gương

 

Quẻ nhắc nhủ bước đường tinh tiến

Mọi sở cầu như nguyện đó thôi

“Hoa tàn mà lại thêm tươi (190)

Trăng già mà lại hơn mười rằm xưa!”

Quẻ sáu tám (68):

Chu ly tại độ, nguyệt ly vân

Nhân xuất đồng quan

hảo vấn tân…” khéo nhẹ nhàng

 

Thả hướng tiền hành hướng cầu trụ

Hà tu nghi lự lưỡng tam tâm

Tiến lên thôi, chớ ngại ngần

Chốn kia tá túc sẵn dành phần cho!

 

Quẻ sáu chín (69)thơ đề: “Bất túc”(200)

Bất túc, nan thân tâm khúc…” ngõ hầu

Dã đường vũ quá nguyệt như câu

“Mộng Đoạn Hàm Đan mi đại sầu

 

Quẻ chở cả mối sầu bất túc

Khó giải phân ấm ức sự lòng

Mưa thê trăng thảm giữa đồng

Mộng hoàng lương*vỡ, đôi dòng lệ sa

 

Gặp cảnh ngộ nó mà như thế

Nhưng cảnh kia hồ dễ qua tâm

Một khi nghe tiếng Quán Âm (210)

Thấu ra sắc tức thị không, ắt là…

 

Quẻ bảy mươi (70): bài ca song hỉ

Mỹ hữu kham, kham hữu mỹ và!

Thủy hữu chung, chung hữu thủy”…mà!

Trong người, âu lại có ta.

Trong người, âu lại có bao la người!

 

*Mộng hoàng lương: ví sự vinh hoa phú quý ở đời chỉ như giấc mộng.

Quẻ như thế tuyệt vời đạo lý

Trong Kham kia có Mỹ Thiện này

Trong Thủy nọ có Chung đây

Nghĩa tương, tức chở sâu dày Càn Khôn

 

Long Hoa hội mở Đương Lai nghĩa (220)

Cái Đang Là Nhất Thể quang minh

Đưa ta về gặp chính mình

Đưa ta trở lại Chính Mình Long Hoa

 

 

Quẻ bảy mốt (71):

du du hồ hải

Cô chu lãng đầu

Lai nhân vị độ

Tàn chiếu sơn lâu

Ý rằng: Hồ biển mênh mang

Thuyền con một chiếc bạt ngàn sóng to

Lai nhân nào ghé bước cho

Lầu cao non quạnh bóng mờ tịch dương

 

Người gặp quẻ cùng đường mạt vận (230)

Khá thủ thường an phận là hơn

Việc chi chuốt dữ mua hờn

Nhu thắng cang, nhược thắng cường. Đúng chăng?

 

Quẻ bảy hai(72)rằng:

Thâm hộ yếu lao quynh

Đề phòng ám lý nhân

Mạc ngôn chư ngoại sư

Túng hảo định tao truân

Nhà cửa dù nghiêm thâm cũng nhớ

Luôn đề phòng đóng cửa cài then

Chớ rằng trong ấm ngoài êm (240)

Chỉ e có lúc lụy phiền vào thân!

 

Người gặp quẻ phải cần lưu ý

Chớ cả tin kẻo lụy vào thân

Chữ rằng minh triết bảo thân

Minh tâm kiến tánh ắt gần Long Hoa

 

Quẻ bảy ba (73):

Giang hải du du

Yên ba hạ câu

Lục ngao liên hoạch

Ca tiếu trung lưu

 

Nghĩa rằng: giữa chốn biển sông (250)

Mênh mang khói sóng, hạ cần câu chơi

Sáu ngao thu hoạch một thời

Giữa dòng, cất tiếng hát vui, …khoan, hò…

 

Người gặp quẻ, trời cho phúc lớn

Đại phú do thiên - thượng cát mà!

Niềm vui cộng sáu nhân ba

Dành cho những trái tim hoa trên đời!

 

Quẻ bảy bốn (74):

 “Dục tế vị tế

Dục cầu cưỡng cầu

Tâm vô nhất định(260)

Nhất xa lưỡng di

Ý rằng: Cảnh ngộ lâm ly

Muốn xong dễ đã xong chi được mà

Tâm viên ý mã xiết bao

Khéo nương chánh niệm sớm vào Long Hoa

Quẻ bảy lăm (75):

Nhất đắc nhất lự

Thoái hậu dục tiên

Lộ thông đại đạo

Tâm sự an nhiên

Ý rằng: một được một phiền (270)

Khéo lui lại để vượt lên mới thành

Con đường đại đạo thông hanh

Một tâm thanh thản, đẹp xanh bước đời

 

Quẻ cát lợi cho người gặp quẻ

Một hướng tâm vào lẽ thiện lương

Bước đi những bước trầm hương

Ắt là gặt hái an khương quẻ lành

 

Quẻ bảy sáu (76):

Nan nan nan! Khó nhỉ!

Hốt nhiên bình địa khởi phong ba(280)

Dị dị dị! Dễ thôi mà!

Đàm tiếu tầm thường chung hữu vọng

 

Nghĩa là làm chơi

Cũng ăn thiệt mấy hồi: ấy quẻ

Tiền nanhậu dị: khéo thay!

Phong ba bình địa hôm nay!

Ngày mai trở lại sáng – đầy vinh hoa!

 

*Tiền nan hậu dị: tiền: trước; nan: khó; hậu: sau; dị:dễ: trước khó sau dễ

Quẻ bảy bảy (77):

Tâm hữu dư

Lực bất túc

Ỷ trượng xuân phong(290)

Nhất ca nhất khúc” thong dong

Tâm đây vật đó vân bay lo gì!

 

 

Người gặp quẻ một khi phải nhớ

Dù lực kia chưa đủ - mà tâm

Thì dư hào khí can vân  

Lo chi chẳng đặng dự phần Long Hoa!

 

Quẻ bảy tám (78): Dẫu mà điêu đứng

Thân bất an

Tâm cũngbất an

Và: “Động tĩnh lưỡng tam phiên”(300)

Nhưng! “Chung triều sự tất hoan:” lo gì!

 

Người gặp quẻ nhớ ghi trong dạ

Tâm bất an đời há được an

Tâm là gốc rễ an khang

Tâm bình, đời đặng vẻ vang có ngày !

 

Quẻ bảy chín (79):

Sự liễu vật vị liễu

Nhân viên vật vị viên

Yếu tri đoan đích tín

Nhật ảnh thượng lang can”(310)

 

 

 

Nghĩa rằng: tuy việc hết

Nhưng vật nào hết xong đâu

Muốn tường ngành ngọn đuôi đầu

Phải chờ bóng mát chiếu vào lang can

 

Ý quẻ nói: dở dang ấy phận

Lẽ cát hung lấn cấn đôi bề

Nhưng một khi khởi bồ đề

Ắt bè lau nọ hướng về Tây Phương

 

Quẻ tám mươi (80):

Mộ hướng dương xuân phát

Cây đương xuân tươi mát bội phần (320)

Rồi: “Tam âm hựu phục căn

Tiều phu bất tri đạo” lầm lạc thay!

 

Dục khứ tác sài tân” quẻ nói:

Hãy chớ nên nóng vội mới hay

Dẫu rằng bẩn chật hôm nay

Nhưng rồi, rồng sẽ gặp mây lẫy lừng

 

Quẻ tám mốt (81)rằng:

 “nhất nguyệt khuyết

Gương kia rồi cũng khuyết theo trăng

Cuộc đoàn viên luống khó khăn

Sự lòng khôn nỗi nói năng tỏ bày (330)

 

 

 

 

 

Quẻ tám hai (82):

 “ xa mã đáo lâm

Tinh kỳ ẩn ẩn

Nhật nguyệt phân minh

Chiêu an thảo phản

Vĩnh đại tiền trình

 

Ý rằng: Xe ngựa ra vào

Long lanh nhật nguyệt xôn xao tinh kỳ

Chiêu an dẹp loạn một khi

Tiến trình sự nghiệp phát huy rạng ngời

 

Hoài bão Ấy của người quốc sĩ (340)

Hộ quốc an dân, trí trượng phu

Con đường khởi sự bằng tu

Rồi tề rồi trịắt thu hoạch bình!

 

Quẻ tám ba (83):

Ngã hà túc, ngã hà túc

Hải đông hà bắc thành danh lục

Nhất đoạn thần quang

Trực xung thiên độc

Tá túc nơi nào khéo hiển vinh (350)

Hải đông Hà Bắc nức phương danh

Thần quang một phiến ngời thiên hạ

Bay vọt thiên không triệu tốt lành

 

Lẫy lừng hào khí tâm linh

Đức cao phận cả đẹp tình rồng mây

Những ai gặp đặng quẻ này

Ắt là đã túc duyên đầy Long Hoa*

Quẻ tám bốn(84):

kim lân nhập thủ

Đắc hoàn phòng tẩu

Nhược luận chu toàn(360)

Cẩn ngôn giảm khẩu

Chép vàng đã lọt vào tay

Coi chừng kẻo lại tuột ngay, luống hoài!

Giữ mồm giữ miệng, khá khuyên ai

Họa tòng khẩu xuất: một mai thêm buồn

 

Quẻ tám lăm(85): nâng chung mới cạn

Khuynh nhất bôi thanh thản nỗi phiền

Triễn sầu mibớt phược triền…

Thiên địa hợprõ lương duyên đất trời

 

Hảo tư vi”- tuyệt vời vận mệnh

Tiền suy mà hậu thạnh mới hay (370)

Nhắn ai gặp được quẻ này

Phải chăm tinh tấn hẹn ngày Long Hoa!

 

Quẻ tám sáu(86): nhiều ma lắm quỷ

Dã quỷ tương hồ xạ chủ nhân

Ám trung nhất tiễn quỷ hồn kinh

Hốt nhiên hồng nhật trầm giang hải

Nanphá không trung sự bất minh

 

Ý rằng: dã quỷ giương cung

Tên ngằm một mũi ám trung bắn người

Vừng hồng lặn xuống biển khơi (380)

Dễ chi khám phá bụng người thế gian

 

*Túc duyên: duyên đời trước, chỉ cho nhân duyên thiện ác được kết trong đời quá khứ.

Đời là thế! vô vàn gian trá…

Lũ mặt người lòng dạ thú cầm…

Cung giương sẵn mũi tên ngầm…

Nhắn ai minh triết bảo thân mới là !

 

Quẻ tám bảy (87): “phúc tinh chiếu” rạng

Cát tú lâm” xán lạn muôn phần

Thanh thiên hữu nhật kiến thiên chân

Long phi hạ tải đáo (lâm) minh đình

 

Quẻ tượng cát khéo linh khéo ứng (390)

Ngũ phúc lâm môn những tròn đầy

Thiên chân rạng rỡ có ngày

Minh đình mở hội rồng bay cát tường

 

Quẻ tám tám (88):

độc câu hàn đàm

Trung toại hứng lan

Thủy hàn ngư bất nhị

Không tải nguyệt minh hoàn

 

Một mình câu bên đầm nước lạnh

Nửa chừng cơn hứng chạnh tàn rơi

Có đầm lạnh biếng đớp mồi (400)

Dưới trăng xách giỏ ngậm ngùi về không

 

Người gặp quẻ: vận cùng- lực kiệt

Thân bại thêm danh liệt đó chi

Cũng vì phúc báo suy vi*

Gieo gió gặt bão một khi bây giờ

 

Tuy thế, nếu giữa cơ khốn đốn

Mà biết hồi tâm hướng Long Hoa

Nhất tâm niệm chữ Lục Hòa*

Thì trăm ác báo cũng xa mình liền!

 

Quẻ tám chín (89): khéo khuyên ai đó (410)

Lực bất tòng chớ có tự chuyên!

Bất quy nhất

Lao tâm lực

Quý nhân bàng

Nghi tá lực

Hãy nương vào bậc tâm hiền

Mới mong có lúc nên duyên mây rồng

 

Quẻ chín mươi (90):

Vân tận nguyệt đương trung

Vằng vặc: quang huy đào xứ thông

Lộ đồ phùng thủy thuậndòng(420)

Thiên lý (nọ)khoái như phong” nhẹ nhàng…

 

 

Giữa trời tạnh mây quang rực rỡ

Ánh quang huy giăng bủa nơi nơi

Bộ, thuyền các nẻo thảnh thơi

Dẫu xa ngàn dặm, tới nơi cũng gần

 

Quẻ báo sự hanh thông như ý

Rõ tiền nan hậu dị quẻ này

Nhớ rằng cờ đã đến tay…

Phất sao cho khéo, cho hay mới là! 

 

*Suy vi: Suy:Sút kém, không thạnh. Vi: hèn. Suy vi là sút kém thấp hèn.

*Lục hòalà sáu phép tắc hay quy tắc chung sống hòa hợp với nhau, tôn kính lẫn nhau.

Sáu phép đó là:      Thân hòa đồng trú.     Khẩu hòa vô tránh.     Ý hòa đồng duyệt.

Giới hòa đồng tu.    Kiến hòa đồng giải. Lợi hòa đồng quân

Quẻ chín mốt (91):

kiếm kích liệt sơn lâm (430)

Đạo tặc bất lai xâm

Bại tẩu cầm sưu định

Phong hầu ấm tử tôn

 

Trong rừng núi đao gươm la liệt

Đạo tặc kia nhất thiết tới nơi

Một mai gian đảng hết thời

Phong hầu lại được nối đời hiển vinh

 

Từ gian khó mà sinh hiển đạt

Quẻ tiền hung hậu cát vậy thay!

Nhớ rằng quả phúc hôm nay (440)

Là do nhân đức những ngày xa xưa

 

Quẻ chín hai(92):

Ngạn khoát thủy thâm chu dị lạc

Lộ dao sơn hiểm bộ nan hành

Xà hành tự hữu thông tân nhật

Nguyệt thượng thiên không phận ngoại minh

 

Bờ rộng nước sâu dễ lạc thuyền

Đường xa núi hiểm bước truân chuyên

Lần nó ắt có ngày thông nẻo

Trăng tỏ trời quang khắp mọi miền (450)

 

Quẻ dành người hữu duyên hữu phúc

Ý rằng sông có khúc… cũng như

Người thì có lúc Khéo tu

Ắt mai sau vạn sự như sở cầu!*

Quẻ chín ba (93):

Nghĩ dục thiên nhi vị khả thiên

Đề phòng hỉ xứ nặc câu liên

Tiền đồ nhược đắc âm nhân dẫn

Biến hóa ngư long xuất đại uyên

 

Muốn rời bước lại không rời bước (460)

Cuộc vui coi chừng chuốc não phiền

Ví như ngọc đặng người hiền

Ắt cá nọ sẽ vượt lên thành rồng

 

Quẻ đứng giữa cái hung cái cát

Phải để tâm cảnh giác mới hay

Nhãn tiền một hội rồng mây

Người mong phúc phận ai rày độ cho

 

Quẻ chín bốn (94):

Nhất nhân khứ, nhất nhân nhập

Thanh phong minh nguyệt lưỡng tương sai (470)

Hoạch đắc kim lân hạ câu đài

 

 

Một người khứ, một người lại nhập

Minh nguyệt nào dễ gặp thanh phong

Một phen câu được kim lân

Phải mau lui gót mới mau vẹn toàn

 

Quẻ nhắc khách thế gian lưu ý

Phải biết dừng- tri chỉ mới hay

Trường danh chợ lợi đời này

Gươm đao hung hiểm có ngày mạng vong !

 

 

 

*Sở cầu: là cái mà mình đang tìm kiếm, cầu xin

Quẻ chín lăm (95)rằng: (480)

Hỉ vị ổn

Bi dĩ tao

Đại vũ cuồng phong suy cổ mộc

Nhân nhân tận đạo bất kiên lao

 

Chuyện mừng nọ xem chừng chút ổn

Nỗi lo kia đã dợm tới nơi

Cây già mưa gió tả tơi

Ai ai cũng bảo tới thời lung lay

 

Người gặp quẻ chớ rày dao động

Phải giữ lòng cho vững mới nên (490)

Một khi tâm đặng bình yên

Thì bao nghịch cảnh cũng bèn vô ưu

 

Việc danh lợi mưu cầu khó đạt

Việc nhân duyên! Kẻ khác gièm pha

Việc xuất hành: khó vinh hoa

Việc bệnh tật: ắt trầm kha ngặt nghèo

 

Quẻ chín sáu (96):

Khả dĩ ký bách lý chi mệnh

Khả dĩ thác lục xích chi cô

Chung kỳ ký ngộ mẫu, trì ngộ tiếu hô hô (500)

Tha hương tụ thủ, các tự lạc khang hòa

 

…gieo neo ngàn dặm

Bước tha phương thăm thẳm bên trời

Xót xa thân phận con côi

Đoàn viên mẫu tử, đầy vơi ân tình

Cuộc trùng phùng trăm xinh hạnh phúc

Ký mạng thác côthực vẻ vang

Công danh phú quý mọi đàng

Cầu duyên, cầu tự, vẹn toàn tương lai …

 

Quẻ chín bảy (97):(510)

Báo đạo thượng lâm

Xuân sắc tiên minh

Đề tiên khoái trước

Mã thượng hành trình

… rằng xuân đã tới

Sắc xuân phô phơi phới rừng xanh

Ra roi phi nước đại nhanh

Ắt là đạt được tiến trình xênh xang

 

Quẻ nhắc rằng hiển vinh đã tới

Cầu hôn, cầu tự mỗi điều nên

Công danh thành đạt nhãn tiền (520)

Xuất hành: nhanh chóng đi lên: chớ gì?

 

Quẻ chín tám (98):

Thử nhập thổ huyệt

Tối khả an thân

Nhật trung bất kiến

Tĩnh dạ tuần hành

 

Như chuột nọ muốn an thân phận

Khá chui vào ẩn tận hang sâu

Ban ngày chẳng thấy bóng đâu

Đợi đêm tối mới lò đầu tuần du (530)

 

*Ký mạng thác  cô= ký cô thác mệnh: Thác: Gởi, nhờ, giả làm, mượn cớ. Cô: con mồ côi. Ký: gởi. Mệnh: mạng lịnh.

Thác cô ký mệnh là gởi lại đứa con mồ côi và trao cho mạng lịnh.

Ý nói: Lời của người cha sắp chết gởi gấm đứa con côi lại cho người tin cậy và trao cho những yêu cầu quan trọng.

Người gặp quẻ phải tua ẩn nhẫn

Thiên địa nhân chưa thuận tiện cùng

Nên đại ẩn chốn thị trung

Che danh giấu phận mới mong vẹn toàn

 

Việc xuất hành: chớ toan tính vội

Việc công danh tuyệt đối nên dừng

Cầu hôn: sắc tức thị không

Cầu lợi: khiên cưỡng, thêm cùng khốn thân!

 

Quẻ chín chín (99):

Đả khởi bình sinh chí (540)

Tây Nam hảo khứ du

Yêu triền thập vạn quán

Kỵ hạc thượng Dương Châu

 

Rằng đã khơi chí bình sinh vậy

Cõi Tây Nam: hướng ấy rất nên

Giắt lưng mười vạn quan tiền

Xênh xang cưỡi hạc tới miền Dương Châu

 

Lời quẻ dạy trước sau đã rõ

Chỗ thành công: hướng nọ Tây Nam

Ấy nơi bể bạc rừng vàng (550)

Ví đi chệch hướng, gian nan ích gì

 

Quẻ một trăm (100)rằng:

Hỉ hỉ hỉ

Chung phòng bĩ

Hoạch đắc ly long hạm hạ châu

Hốt nhiên thất cước hoàn tại thủy

Việc vui mừng coi chừng vận bĩ

Hạt châu rồng ngậm quý lắm thay

Được rồi phải giữ cho hay

Coi chừng sẩy bước rớt ngay xuống hồ! (560)

 

Gặp may mắn khá tua gìn giữ

Kẻo may đi rủi ở: thiệt thòi!

Hoa gương, trăng nước! Lẽ đời

Nghĩa vô thường khéo cợt cười thế nhân

 

Quẻ trăm lẻ một (101):

Quốc hữu hiền sĩ

Đình vô nịnh thần

Can qua bất dụng

Thường hưởng thái bình

Đất nước đã sẵn trang hiền sĩ (570)

Triều chính đâu dung kẻ nịnh thần

Binh đao chẳng nổi phong trần

Thái bình an lạc muôn dân đặng nhờ

Người gặp quẻ đương cơ thịnh đạt

Đường công danh bát ngát thanh vân

Tài, hôn, sự sự hanh thông

Quẻ thượng thượng cát dễ mong gặp nào!

 

Quẻ trăm lẻ hai (102)

Thái lai bĩ dĩ cực   

Chưsự mạc ưu tâm (580)

Đản tu bồi dưỡng nguyên phúc

Tố ta hảo sự

Hành ta phương tiện

Nhất điểm đan linh độc đắc chân

Bĩ qua rồi thái lai rỡ rỡ

Can chi còn lo sợ trong tâm

Hãy tu dưỡng lấy tinh thần

Làm thiện tránh ác! Thiên chân vẹn mười!

 

Công danh đã gặp thời hanh thái

Tài, lộc, hôn, tụng… thảy như nguyền (590)

Rành rành quả phúc như nhiên

Ấy do, thiện chủng lam điền Long Hoa

 

Quẻ trăm lẻ ba (103)

Dân lạc nghiệp

Quan lại thanh

Ung Hy chi thế

Phục kiến vu kim

Cáo chư nhân

Thiên thu hồng nghiệp   

Trượng ta vọng minh quân”(600)

 

Dân lạc nghiệp do quan lại tốt

Thời Ung Hy, thuở trước… là đây

Thiên thu sự nghiệp ai tày

Đội ơn thánh đức cao dầy minh quân

 

Người gặp quẻ được tuần đắc chí

Đức thành nhân chi mỹ rỡ ràng

Ơn trên nhật nguyệt huy hoàng

Một tâm hướng thiện mở trang phúc lành

 

 

 

Quẻ trăm lẻ bốn (104)

An như thái sơn (610)

Ổn như bàn thạch

Phóng đởm tiền hành

Trung thông ngoại trực

 

An như núi thái

Ổn như bàn thạch! Ấy tâm ta

Đường đời mặc sức xông pha

Trong thông ngoài suốt, nguy nga dặm hồng

 

Người gặp quẻ từng trồng cây đức

Đến hôm nay gặp phúc vinh hoa

Mọi điều cũng tự lòng ta (620)

Quẻ gieo thượng cát, đức mà thượng nhân

 

Quẻ trăm lẻ năm (105): có phần hiển quý

Tiền nan mà hậu dị vẻ vang

Vinh cành quế: sẵn nhờ thang

Quý nhân phò trợ, nhẹ nhàng bước lên…

 

Nguyệt trung hữu đan quế

Nhân trung phan bất trước

Vân thê định hạ sinh

Thử tế như lạc cước” 

 

Quẻ trăm lẻ sáu (106):(630)

Thiên gian nhất cô nhạn

Liệu lịch thán ly quần

Thí vấn tri quân giả

Như kim hữu kỷ nhân?

 

Lưng trời luống bâng khuâng cánh nhạn

Tiếng kêu nghe thê thảm lạc bầy

Hỏi rằng tri kỷ ai đây

Ai người giữa thế gian này biết ta?

 

Khúc cao quá thường là khó họa

Người có tài dễ đã gặp thời (640)

Nhắn người trong cuộc ai ơi!

Thủ thường an phận, đời người tri âm…

 

Quẻ trăm lẻ bảy(107)

Hồng diệp vô nhan sắc

Điêu linh nhất dạ phong

Lân kê tỉnh ngưu mộng

Tâm sự tổng thành không

 

Nghĩa: lá đỏ mà không nhan sắc

Một đêm gió dậy bắt phong trần

Tiếng gà khua tỉnh mộng xuân (650)

Biết bao tâm nguyện thành không bẽ bàng!

 

Cả một giấc kê vàng sụp đổ

Sắc tức không, chứng ngộ hoát nhiên

Hồi đầu đáo ngạn mới nên

Một tâm nhân hậu, thỏa nguyền Long Hoa!

 

Cơ trước mắt: tài mà thất lộc

Công danh kia phút chốc lỡ làng

Quan hôn tang tế mọi đàng

Thảy đều dang dở, mưu toan ích gì!

Quẻ trăm lẻ tám(108)(660)

Sự như ma

Lý đa thác

Nhật yểm vân trung

Không thành đảm các

 

Người gặp quẻ trăm bề dang dở

Lý sự đều như mớ bồng bông

Mê mờ toan tính chẳng xong

Khác chi vầng nhật khuất trong mây mù

 

Muốn thoát hiểm phải tu tỉnh thức

Tỉnh thức rồi mới vượt trầm luân (670)

Dù bao giông tố gai chông

Gẫm ra cũng tự si tâm tạo thành

 

Quẻ trăm lẻ chín(109)

Vật thượng cựu triệt

Camgiá tâm xa

Đông Tây Nam Bắc

Ổn bộ khang cù

Chớ lần lữa đi theo vết cũ

Hãy tìm đường mới, tự tiến thân

Bốn bề Nam Bắc Tây Đông (680)

Thênh thang nhẹ bước tang bồng mây xanh

 

Quẻ một trăm mười(110)

Dạ mộng bị thử kinh

Tỉnh lai bất kiến nhân

Chung tiêu phế tẩm

Trực đáo thiên minh

Đêm mơ ngủ giật mình thấy chuột

Tìm ra nào thấy một ai đâu

Vật vờ trằn trọc đêm thâu

Loanh quanh đã thấy một bầu ban mai (690)

 

Quẻ diễn nỗi lạc loài mộng mị

Mọi điều lâm vận bĩ, chưa thông

Ai ơi, hãy trở về tâm

Mà nghe tiếng gọi Quan Âm nhiệm mầu!

 

Quẻ trăm mười một(111):

Thu sương túc, hạ nhật viêm

Tân hoa tiên liễu cựu hoa yêm

Thế tình khán lãnh noãn

Phùng giả bất tu ngôn

 

Sương thu buốt nực nồng nắng hạ (700)

Hoa mới tươi tàn tạ hoa xưa

Nhân tình khi nắng khi mưa

Người khôn chớ khá dây dưa miệng lời

 

Người gặp quẻ vậy thời phải nhớ

Hạn tai bay vạ gió đang kề

Họa tòng khẩu xuất: lời kia

Nhớ ghi trong dạ, có khi đỡ đần…

 

Quẻ trăm mười hai(112):

Vị triển anh hùng chí

Trì khu bất đạn lao (710)

Cảm tương hưu cữu bốc

Tây Bắc đoạt tiền tiêu

Chí anh hùng còn chưa thi triển

Há ngại ngần chi chuyện gian truân

Khỏi điều bói toán phân vân

Theo đường Tây Bắc ra quân cướp cờ

 

Người gặp quẻ vốn thừa trí dũng

Một lên đường, áo gấm vinh qui

Công danh hiển hách một khi

Xuất hành… cầu tự… việc chi chẳng thành!(720)

 

Quẻ trăm mười ba(113):

A nhiễm trầm trầm

Chung nhật hôn hôn

Lôi môn nhất chấn

Thể kiện thân khinh

 

Ấy rằng bệnh sao mà trầm trệ

Suốt ngày đêm bệnh thế mê man

Chợt đâu một tiếng sấm vang

Thế là thể kiện an khang như thường!

 

Quẻ nói đến một trang hào kiệt (730)

Bệnh trầm kha mãi miết trong tâm

Một khi gặp Hội Long Vân

Ắt là phấn chấn tinh thần, đứng lên…

 

Xưa nay những bậc hiền bậc thánh

Sẵn tấc lòng hữu hạnh ba sinh

Tấc lòng hữu trách quang minh

Vì dân vì nước quên mình vị tha…

 

Quẻ trăm mười bốn (114)

Dị phi dị

Nan phi nan (740)

Hốt địa khởi ba lan

Hoan tiếu lưỡng tam thiên

 

Ngặt rằng: dễ thì không hẳn dễ

Khó không hẳn khó dễ mà …khăn

Hốt nhiên sóng dậy đất bằng

Vui cười dăm trận, nói năng dăm lời

 

Quẻ xen lẫn giữa vui và khổ

Y như chân tướng của trần gian

Người gặp quẻ chớ tham lam

Khéo tu ẩn nhẫn an nhàn vô vi (750)

 

Quẻ trăm mười lăm (115)

Lộ bất thông

Môn bế tắt

Cẩn thận đề phòng

Vân tàng nguyệt lý

 

Các đường lộ đã không thông suốt

Các cửa môn chẳng được thông thương

Khá tu cảnh giác trăm đường

Mây che trăng khuất, biết phương nào về

 

Người gặp quẻ: nẻo mê chưa thoát (760)

Cũng vì tâm chưa đạt lý chơn

Long Hoa chưa tỏ nguồn cơn

Lấy chi trở lại cội nguồn vô vi?

Quẻ trăm mười sáu (116)

Oa giác dăng đầu lợi

Nhi kim dĩ biến thông

Thảo đầu nhân tiếu nhữ

Nghi thủy bất nghi chung

 

Cái lợi dẫu tí ti bé nhỏ

Càng nên tằn tiện chớ tiêu hoang (770)

Ấy lời quẻ dặn nghiêm trang

Khuyên ai kiện bước mới toàn thủy chung

 

Quẻ trăm mười bảy (117)

Châu ngọc tẩu bàn trung

Điền viên định phụ phong

Hưu ngôn mưu vị toại

Thử khứ tiện hanh thông

 

Trong mâm đá xếp đầy châu ngọc

Ngoài đồng kia mầm lộc xênh xang

Đừng tham mưu vọng chưa toàn (780)

Chuyến đi này cũng thênh thang tiến trình

Quẻ trăm mười tám (118)

Nguyệt dĩ minh

Hoa tái phát

Sự du du

Vô bất hợp

 

Một vầng trăng giữa trời vành vạnh

Hoa lại thêm cánh cánh bừng hương

Dù rằng vạn sự còn đương…

Cũng đâu thiếu bạn chung đường đồng tâm (790)

Người gặp quẻ mười phân hưng thịnh

Trăng tỏ hoa tươi chính vận may

Có bạn vàng kết duyên đây

Rõ ràng cờ đã đến tay, chờ gì?

 

Quẻ trăm mười chín (119)

Mông lung thu nguyệt ánh chu môn

Lâm ngoại điểu thanh viễn tự tăng

Tự hữu quý nhân lai tiếp dẫn

Hà tu xảo ngữ tự lưu doanh

 

Cửa nhà quan, trăng thu mờ tỏ (800)

Bìa rừng xa chim rõ giọng thiền

Quý nhơn đã tới kề bên

Cần chi xảo ngữ, cho nên tiếng hèn

 

Ý quẻ dạy sự bèn sẵn tốt

Sẵn quý nhơn chí cốt đỡ đần

Cần chi chước quỷ mưu thần

Cứ đem ngay thật một tâm ở đời …

Quẻ trăm hai mươi (120)

Sự vị khoan

Tâm bất an   (810)

Nghi lự cửu

Thủy an nhiên

 

Công kia việc nọ còn bề bộn

Lòng chưa an những vướng nọ kia

Nghĩ lui nghĩ tới trăm bề

Cốt sao giải được nỗi mê bên lòng

 

Ngoài ý Thánh, mà trong: ý Bụt

Nhắc ta rằng việc cốt nơi tâm

Một khi tâm sạch lục trần

Những ái ố hỷ nộ tham sân này   (820)

 

Thì lúc ấy vận này dẫu bĩ

Thân cũng không hệ lụy bao nhiêu

Vẫn tung hê một cánh diều

Vẫn rào rạt mãi non triều Long Hoa

 

Quẻ trăm hai mốt (121)

Hư danh hư vị cửu trầm trầm

Lộc mã đương cầu vị kiến chân

Nhất phiến thái vân thu hậu chí

Khứ niên phong vật nhất thời tân

 

Hư vị hư danh chìm đắm mãi   (830)

Luống uổng công bươn chải phù sanh

Trên trời có đám mây xanh

Qua năm cảnh vật long lanh thay màu…

 

Vận chưa tới, mưu cầu khó thỏa

Thời tới rồi, chớ khá buông trôi

Sang thu, tin tức tới nơi

Tiết đông chí, việc việc thời hanh thông

 

Quẻ trăm hai hai (122)

Chỉ chỉ chỉ

Hữu chung hữu thủy (840)

Tự nguyệt như hoa

Thủ thành nhi dĩ

Dừng dừng dừng! Ấy rằng biết lẽ

Có trước có sau sẽ vẹn toàn

Như hoa như nguyệt… tuần hoàn

Thịnh suy, suy thịnh… thế gian lẽ thường

 

Quẻ trăm hai ba (123)

Minh nguyệt toàn viên

Nhan sắc hân nhiên

Phong vân tương tống (850)

Hòa hợp vạn niên

 

Vành vạnh gương rằm

Nhan sắc mười lăm

Phong vân gặp hội

Hòa hợp vạn năm

 

Quẻ đại cát, như trăng tròn trăng

Phúc lộc dài lâu đặng hiển vinh

Công danh, tranh tụng, xuất hành…

Mọi đều thảy thảy tốt lành an vui

 

Quẻ trăm hai bốn (124)

Bảo kính thân chiếu lưỡng nhân

Tâm trung kết hợp đồng tâm

Bảo kính chiếu soi đôi lứa đẹp

Tâm trung kết hợp mối đồng tâm

Ấy rằng gặp vận hanh thông

Đôi ta duyên phận soi chung gương vàng (860)

 

Bước công danh ngày càng hiển đạt

Tài lộc thêm tấn phát, giàu thêm

Cầu hôn, cầu tự: như nguyền

Đồng tâm hiệp lực khéo nên công trình!

 

Quẻ trăm hai lăm (125)

Cư hạ bất thân thượng

Nhân tâm dị tán ly      

Sự cơ chung thất nhất

Phàm bách tận thành hôi

 

Sống giữa trần, tình thân chưa thiết (870)

Lòng người ly tán thiệt thòi sao

Sự tình chẳng được khít khao

Là trăm việc thảy đi vào đảo điên

 

Thất nhân tâm: ước nguyền khôn đạt

Đắc nhân tâm:ắt đạt thệ nguyền

Nhân hòa sự ấy làm nền

Công danh tài lộc khéo nên mọi bề

 

Quẻ trăm hai sáu(126):

Ngột ngột trần ai cửu đãi thì

 U Song tịch tĩnh hữu thùy tri (880)

Nhược phùng thanh tử nhân tương dẫn

Tài lợi công danh tự khả kỳ

 

Lận đận trần gian lại bấy chầy

Song thu lặng lẽ có ai hay

Ước chờ người! Sớm ra tay dắt

Tài lộc công danh ắt có ngày

Người gặp quẻ bấy nay lặn lội 

Song thu buồn chờ đợi tri âm

Ví mà gặp đặng quí nhân

Tài kia hẳn xứng long vân gặp thời (890)

 

Quẻ trăm hai bảy(127):

Hổ phục tại tô đồ

Hành nhân mạc loạn hô

Lộ bằng tu tử tế

Tai họa tự nhiên vô

 

Người gặp quẻ nhớ theo khuyến ngữ

Khéo coi chừng hổ dữ bên đường

Một khi cảnh giác cho thường

Ắt là sự sự cát tường hanh thông

 

Quẻ trăm hai tám(128):(900)

Hòa bất hòa, đồng bất đồng

Phiền vân phúc vũ kỷ thành không

Tiến thoái tu phòng chung thiểu công

 

Hòa chẳng hòa, đồng chẳng đồng

Mưa ngang gió trái luống công bấy chầy

Giữ lòng giữ ý cho hay

Mới mong giữ được chút này công lao 

Quẻ khuyên chớ nôn nao hỏng việc

Cẩn tắc vô ưu tuyệt nghĩ bàn

 

Quẻ trăm hai chín(129):(910)

Đông biên sự

Tây biên thành

Phong vật nguyệt hoa minh

Cao lâu lộng địch thanh

 

Việc mong cầu mà cầu chẳng được

Việc không cầu mà được mới hay

Tứ bề trăng sáng hương bay  

Lầu cao vẳng tiếng sáo ngây ngất lòng…

 

Quẻ đại cát không mong mà được

Đại phú do thiên rốt ráo thay(920)

Nhắn ai gặp đặng quẻ này

Tu nhân tích đức dựng gầy Long Hoa

 

Quẻ trăm ba mươi(130):

Sự đoàn viên

Vật chu toàn

Nhất lai nhất vãng

Bình bộ thanh thiên” 

Sự đoàn viên, vật chu toàn

Một qua một lại, vẻ vang bước hài

 

Ý rằng! Sống ở đời cần phải (930)

Còn lại qua, qua lại mới nên

Dĩ hòa đức ấy vi tiên

Một hòa, hai thuận ắt nên công trình

 

 

 

 Quẻ trăm ba mốt(131):

Thiển thủy khởi phong ba

Bình địa sinh kinh cức

Ngôn ngữ lự sâm cao                                                          

Do khủng vô đoan đích

 

Vũng nước cạn nổi cơn sóng gió

Bãi đất bằng nảy nở chông gai (940)

Nói rằng dễ bị mất lòng

Họa tòng khẩu xuất, coi chừng một khi

 

Người gặp quẻ nhớ ghi trong dạ

Giữ miệng mồm tránh họa thị phi

Lắm lời hay nói: ích chi

Đa ngôn đa quá: làm bia miệng đời!

 

Quẻ trăm ba hai(132):     

Thu nguyệt vân khai hậu

Huân phong vũ quá thì

Nhược phùng sở quốc cựu tri kỷ (950)

Đẳng nhàn nhất tiến bất tu nghi

 

Mây tan, trăng rạng ngời

Gió sầu mưa tạnh rơi

Giá gặp tri âm cũ

Tiếp dẫn nhau một lời …

 

Quẻ trung cát hẹn trời sẽ sáng

Một khi mình gặp bạn cố tri 

Một lời mở lối đường đi

Giúp cho cánh phượng cao phi chín tầng …

Quẻ trăm ba ba (133):

Tâm dĩ định (960)

Sự hà ưu

Kim lân dĩ thượng câu

Công danh nhất võng thâu

 

Thời đã tới, tâm kia đã định

Chẳng còn chi, toan tính lo âu

Cá vàng đã cắn mồi câu 

Chỉ cần cất mẻ lưới, thâu gom về

 

Người gặp quẻ đề huề duyên phận

Đã qua thời lận đận tuyền lâm

Cá rồng gặp hội long vân (970)

Lầu son gác tía đợi chân anh hào

 

Quẻ trăm ba bốn (134)

Ý mê kỷ bất mê

Sự khoan tâm bất khoan

Yếu tri đoan đích tín

Do cách lưỡng trùng sơn

 

Người tỉnh táo, lòng còn mê mẫn

Việc dẫu êm, dạ vẫn băn khoăn

Muốn tìm cho rõ cội căn

Vì chân núi nọ cách ngăn bao tầng (980)

 

Thời chưa tới, tinh thần chưa định

Phải quay vào định tĩnh tâm trung

Một khi tâm dứt lao lung

Ắt là vạn sự hanh thông cát tường

Quẻ trăm ba lăm (135)

Tiếu trung sinh bất túc  

Nội ngoại kiến sầu khốc

Vân tán nguyệt quang huy

Chuyển họa đương thành phúc

 

Trong tiếng cười có điều bất ổn (990)

Trong, ngoài nghìn những luống khóc than

Mai này trăng tỏ mây tan

Chuyển họa thành phúc, rỡ ràng nhân thân

 

Quẻ nhắn nhủ thiện nhân giữ lấy

Trái tim chân thật ấy cho bền

Phúc kia do đức mà nên  

Đức kia do tự tâm thiền Long Hoa

 

Quẻ trăm ba sáu (136)

Đình tiền thước táo chính phiên phiên

Ưu lự toàn tiêu hỷ tự nhiên (1000)

Nhất nhân tiến liễu nhất nhân thoái

Hạ sao hoàn hữu hảo nhân duyên”    

 

Tiếng chim khách đầu thềm rộn rả

Vui tới rồi buồn bã tiêu tan

Tiền đồ rạng rỡ xênh xang

Nhân duyên tốt đẹp vẻ vang trăm phần

 

Quẻ thượng cát dành phần ai đó

Một tiền đề đẹp của Long Hoa

Trăm năm trong cõi người ta

Dễ chi gặp được Long Hoa hội này (1010)

Quẻ trăm ba bảy (137)

Kinh cức sinh bình địa

Phong ba khởi tứ phương

Ỷ Lan trù trướng vọng

Vô ngữ đối tà dương

Đất bằng gai góc mọc

Phong ba khắp bốn phương

Tựa hiên rưng lệ khóc

Lặng lẽ đối tà dương

 

Người gặp quẻ cùng đường lỡ vận (1020)

Bao hiểm nguy ngăn chặn bất kỳ

Lại còn nặng mối thương bi

Tinh thần chủ bại, lấy gì đỡ nâng

 

Khuyên ai lỡ sa chân hãy nhớ

Tụng câu kinh cứu khổ Long Hoa

Giới- Định- Tuệ: đức gồm ba

Một khi giới, định tâm mà bình yên

 

Tuệ sẽ sinh liền khi đó

Nó giúp ta vượt khó xông lên

Vượt qua bĩ vận hiện tiền (1030)

Để vươn lên cõi bình yên sang giàu

 

Quẻ trăm ba tám (138)

Mưu dĩ định

Sự hà ưu

Nguyệt chiếu thượng trùng lâu

Vân trung khách điểm đầu

 

Mưu hay đã định sẵn rồi

Việc còn lo lắng bồi hồi mà chi

Dưới trăng thẳng tới lầu kia

Trong mây đã sẵn người che chở mình (1040)

 

Quẻ đại cát rất xinh rất tốt

Tiền hung mà hậu cát đó chi

Công danh, tài lợi gặp thì

Cầu hôn, cầu tự… việc gì chẳng thông!

 

Quẻ trăm ba chín (139)

Kỳ kỳ kỳ

Địa lợi dữ thiên thì,

Đăng hoa truyền tín hậu

Động tĩnh tổng tương nghi

 

Kỳ! Kỳ! Kỳ! Vô cùng kỳ lạ!(1050)

Địa lợi thiên thời! Đã quá ta!

Hoa đèn báo hỷ gần xa

Thong dong đủng đỉnh đường ta đi, về

 

Người gặp quẻ khác chi được báu

Trong ba điều phúc hậu dành ta:

Thiên thời địa lợi nhân hòa

Nay mình gặp được hai, là quá hên!

 

Vậy xin nhớ đừng quên chữ đức

Ở ăn cho đúng mực từ tâm

Những người có nghĩa có nhân (1060)

Mai sau càng đặng hưởng phần vinh hoa…

 

Quẻ trăm bốn mươi (140)

Ngộ bất ngộ

Phùng bất phùng

Nguyệt trầm hải để

Nhân tại mộng trung

 

Ngộ mà chẳng ngộ! Lạ lùng!

Tao phùng mà chẳng tao phùng: kỳ thay!

Trăng chìm đáy biển lắt lay

Người thì lẩn thẩn tối ngày chiêm bao…(1070)

 

Cảnh với tâm có nào sai khác

Một khi tâm bết bát mê mờ

Thì thời, thì vận, thì cơ

Cũng theo tâm nọ ngất ngơ dặm trường

 

Quẻ chưa tốt, trăm đường lận đận

Nhưng với ai biết tận sức mình

Hào hùng tự lực cánh sinh

Hào ắt sẽ được cảnh tình, vươn lên…

 

Quẻ trăm bốn mốt (141)

Ám trung phòng tích lịch (1080)

Sai lự hồn vô thực

Chuyển nhãn hắc vân thu

Ủng xuất phù tang nhật

 

Coi chừng sét đánh trúng đầu

Nghi ngờ những chuyện không đâu, chắc gì

Mây đen chớp mắt tan đi

Vừng hồng trời dậy xanh từ nương dâu

Người gặp quẻ vướng mưu ám hại

Nhưng nhờ ân đức lại vượt qua

Nhân lành quả đẹp ấy mà (1090)

Tương lai xán lạn, chờ ta ngày lành…

 

Quẻ trăm bốn hai (142)

Lợi tại trung bang xuất chiến tranh

Nhất phiên hoạch xú tại vương đình

Phượng hàm đan chiếu quy dương bạn

Đắc hưởng giai danh tứ hải vinh

 

Non nước lâm vào cuộc chiến tranh

Một phen sầm mặt chốn vương đình

Phượng hoàng ngậm chiếu vua ban tới

Bốn biển rồi đây sẽ nổi danh (1100)

 

Quẻ hẹn ước công thành danh toại

Miễn vượt qua cửa ải gian truân

Chữ rằng tiểu phú do cần

Lại rằng: mưu sự tại nhân xưa rày…

 

Quẻ trăm bốn ba (143)

Kham hoan ngoại biên ưu

Cánh ta môn lý náo

Ý tự cánh khiên triền

Tâm thần diệc điên đảo

Vui ít, lại bao phiền (1110)

Ta thán mãi, triền miên

Ruột rối tơ vò thế

Nhìn tâm sự đảo điên

 

Người gặp quẻ hiển nhiên phiền não

Chuyện trong ngoài xào xáo bủa vây

Ví bằng giữ được lòng ngay

Khéo chèo khéo chống, có ngày vượt qua

 

Quẻ trăm bốn bốn (144)

Nhất trùng thủy

Nhất trùng sơn (1120)

Phong ba đạo thản nhiên

Hồ trung biệt hữu thiên

 

Trùng điệp nước

Trùng điệp non

Trải bao gió dập mưa dồn

Trong hồ rượu, một càn khôn nồng nàn…

 

Người gặp quẻ trải ngàn bươn chải

Song sức kia sá ngại gian lao

Vàng trui trong lửa, thắm sao!

Kinh qua, mới xứng anh hào, đúng không?(1130)

 

Quẻ trăm bốn lăm (145)

Ngộ hiểm bất tu ưu

Phong ba hà túc kỵ

Nhược phùng thảo đầu nhân

Chỉ xích thanh vân lộ

 

Nẻo nguy hiểm sợ gì bươn chải

Bước công danh sá ngại dãi dầu

Gặp người chữ thảo đứng đầu

Trong gang tấc, cả một bầu mây xanh

Quẻ thượng cát chuyên dành cho bạn (1140)

Những người dư đại đảm đại can

Một đời gánh vác giang san

Chẳng hề có chữ đầu hàng trong tâm

 

Quẻ trăm bốn sáu (146)

Thuyền trạo trung lưu cấp

Hoa khai xuân nhân trì

Sự ninh tâm bất tĩnh

Nhạ khởi hứa đa nghi

Dòng xiết, chiếc thuyền nan

Hoa nở, người trễ tràng (1150)

Việc yên, lòng chửa tỉnh

Nghìn rối rắm đa đoan

Công danh: chưa gặp thời

Xuất hành uổng công thôi

Tài, hôn: đều hỏng sự

Tranh tụng phí thêm lời

Vận cùng nên thủ phận

Chờ mai, họa sáng ngời

 

Quẻ trăm bốn bảy (147)

Khả súc khả trữ (1160)

Phiến ngọc thốn châu

Đình đình ổn ổn

Tiền ngộ lương đồ

Tích công tích đức

Trữ ngọc trữ châu

Con cháu hạnh phúc

Tiền đồ dài lâu

 

Quẻ đại cát dựa vào phúc đức

Nên vững vàng, tích cực, trang nghiêm

Ai ơi đắp đất dựng nền (1170)

Ắt là có lúc được nên sang giàu

 

Quẻ trăm bốn tám (148)

Tiểu tử tảo xu đình

Thanh vân hựu vấn trình

Quý nhân lai trợ lực

Hoa tạ tử hoàn sinh

 

Bé con tới học đường

Đường mây rộng cát tường

Quý nhân ra sức giúp

Hoa tàn, quả chín thơm (1180)

 

Quẻ thượng cát- công danh: hạnh ngộ

Cầu tài, hôn, tự: rộ niềm vui

Trong ngoài: sự sự thảnh thơi

Những ai trong cuộc trau dồi chữ tâm (1184)

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em