Long Hoa Trẩy Hội - Quyển 3

Long Hoa Trẩy Hội - Quyển 3

 Quyển Ba

 

Quẻ trăm bốn chín (149)

Nhất tâm lưỡng sự

Nhất sự lưỡng tâm

Tân hoa khô thụ

Trực đãi giao xuân

Một tâm hai sự

Một sự hai tâm

Hoa tươi cây héo

Đợi thời sang xuân

 

Quẻ trung bình không hay không dở (10)

Ý dặn ai xin chớ cưỡng cầu

Chuyện lâu, sao muốn cho mau

Chuyện mau, sao muốn cho lâu: được nào!

 

Chữ trung dung vừa cao vừa rộng

Như biển trời lồng lộng càn khôn

Những ai xán lạn thiên lương

Ắt luôn an phận thủ thường mới nên!

 

Quẻ trăm năm mươi (150)

Đại sự khủng nan viên

Tàn hoa bất tái tiên”(20)

Việc lớn khó mong thành tựu được

Hoa tàn dễ trở lại xanh tươi?

Nhân vi nan: làm người thực khó

Huống lại tìm đại sự mà lo

Làm người chớ khá so đo

Thuận theo thiên mệnh, miễn cho tâm nhàn

Quẻ trăm năm mốt (151)

Mạc đạo sự vô ngoa

Ký trung tiến thoái đa

Quế luân viên hựu khuyết (30)

Quang thái cánh khải ma

 

Chớ rằng việc chẳng đơn sai

Bên trong tiến thoái lấy ai đo lường

Trăng tròn trăng khuyết- xem gương

Mờ mờ tỏ tỏ vô thường thế gian

 

Quẻ nhắc nhở hãy an lấy phận

Đạo trung dung tùy thuận mới hay

Đừng thái quá lỡ đà tay

Chớ bất cập- kẻo có ngày sa chân

 

Quẻ trăm năm hai (152)(40)

Mạc thán sự trì lưu

Hưu ngôn bất đáo đầu

Trường can chung nhập thủ

Nhất điếu thượng kim câu

Đừng tham việc để quá lâu

Đừng chê việc chẳng tới đâu

Một mai tay cầm cần trúc

Cá vàng lập tức cắn câu

Quẻ hậu kiết: công hầu đủng đỉnh

Vượt vũ môn hậu hĩnh duyên rồng (50)

Nhắn ai vững chí, bền lòng

Ắt là sẽ được nên công có ngày

 

*Trung Dungtức là nói về cách giữ cho ý nghĩ và việc làm luôn luôn ở mức trung hòa, không thái quá, không bất cập và phải cố gắng ở đời theo nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, cho thành người quân tử, để cuối cùng thành thánh nhân.

Quẻ trăm năm ba (153)  

Sự tiền ưng hữu kỵ

Vị vi khủng tiên tích

Dục vãng thả trì trì

Bất tu tá thế lực

 

Việc trước mắt phải nên kiêng kỵ

Việc chưa làm lưu ý cẩn tâm

Muốn tiến lên, phải dấn thân (60)

Tự mình bước một, chớ trông sức người

 

Quẻ nhắc cảnh ngộ người gặp quẻ

Vốn chẳng xuôi gió để thuận buồm

Nhưng dù hoạn nạn tai ương

Cũng nên tự lực, tự cường- tự tân!

 

Quẻ trăm năm bốn (154)

Túc bất an

Dư bất an

Lưỡng lưỡng sự tương đắc

Ưu lai khước hựu hoan”(70)

 

Bước bộ chẳng an

Ngồi xe chẳng an

Đôi đường tương họp

Ưu rồi lại hoan  

 

Đứng trước ngã ba đàng lưỡng lự

Nỗi ngồi xe bước bộ chẳng an

Khuyên ai chớ khi vội vàng

Trước khi hành động phải toan tính rành

Người gặp quẻ: công danh chưa đạt

Việc xuất hành nên gác lại thôi

Cầu tài: trước lỗ sau lời (80)

Cầu hôn, cầu tự: lôi thôi chưa thành

 

Quẻ trăm năm lăm (155)

Đỉnh chiết túc                                       

Xa thoát bức

Hữu quý nhân

Trùng chỉnh tục

 

Đỉnh nọ gãy chân

Xe nọ gãy càng

Quý nhân kịp tới

Đỉnh, xe… lại hoàn… (90)

 

Quẻ lạc quan, tiền nan hậu dị

Thái lai rồi, vận bĩ đương qua

Mắt xanh đợi quý nhân mà!   

Nước non thịnh trị, cửa nhà an vui

 

Quẻ trăm năm sáu (156)

Tham tường ngôn ngữ

Ba đào dương phí

Sự cửu vô thương

Thời gian bất lợi

 

Lời ăn tiếng nói phải khiêm cung (100)

Đừng như sóng gió dậy đùng đùng

Việc dẫu trễ lâu chi đáng ngại

Thời cơ bất lợi khỏi chờ trông

Niên vận kém điều điều bất lợi

Chuyện thị phi sớm tối rối reng

Lợi, tài: chớ khá bon chen

Dữ nhiều, lành ít: hãy nên giữ mình

 

Quẻ trăm năm bảy (157)

Quý khách tự tương thân

Công danh thóa thủ thành (110)

Hoạch kim tu tích đức

Ngưỡng vọng thái dương thăng

 

Quý khách khéo thân thương

Công danh… giữ mối giường

Được vàng, vun phúc đức

Ngửa mặt tỏ vầng dương

 

Người gặp quẻ hiển dương tính chất

Hữu đức nên gặp bậc nhân hiền

Chữ rằng: bách nhẫn thành kim

Vun thêm cội phúc ắt nên sang giàu (120)

 

Quẻ trăm năm tám (158)

Bình địa khởi ba lan

Sở cầu sự nhật nan

Tiếu đàm chung hữu kỵ

Đồng tâm sự giác hoan

Bình địa khởi gai chông

Khó khăn mỗi chất chồng

Nói cười nên kiên kỵ

Hân hoan một chữ đồng

 

Bình địa với gai chông! Ấy quẻ (130)

Nhắc nhủ người cái lẽ thịnh suy

Khuyên ai chớ khá ỷ y

Nói cười bất cẩn có khi hại mình

 

Muốn đạt đến quang vinh hỷ sự

Phải trau gìn hai chữ đồng tâm

Một khi lòng đã chung lòng

Thì đại đại, đại thành công …ắt là!...

 

Quẻ trăm năm chín (159)

Cuồng phong suy khởi hắc vân phi

Nhật tại thiên tâm già bất đắc (140)

Nhắn lời vô sự tạm tương quan

Đáo để y nhiên vô khắc bác

 

Cuồng phong thổi bạt đám mây đen

Vầng nhật giữa trời ai che được

Lúc nhàn, vô sự, lánh bon chen

Chẳng gì lấn át tài thao lược

 

Quẻ ám chỉ người tài gặp nạn

Vượt lên trên vận hạn, tồn sinh

Xưa nay những bậc trung trinh

Rồi ra cũng tỏ được mình là ai (150)

 

Quẻ trăm sáu mươi (160)

Nhân ỷ lâu

Hứa đa sầu                                           

Đạm nhiên tiến bộ

Sự thủy vô ưu

Người tựa bên lầu

Nặng mối ưu sầu

Thản nhiên cất bước

Vượt ngoài lo âu

 

Quẻ miêu tả phận người rầu rĩ (160)

Tựa bên lầu lo nghĩ đa đoan

Sao bằng mạnh bước quan san

Khai thông vận sở nhờ can đảm này?

 

Quẻ trăm sáu mốt (161)

Nhất điểm trước dương xuân

Khô chi đóa đóa tân

Chí chuyên phương ngộ hợp

Thiết kỵ nhị tam tâm

 

Vừa gặp xuân trang điểm cõi trần

Hay đâu hoa đã rụng đầy sân (170)

Muốn tìm chuyên nhất người tri kỷ

Phải tránh giao tình kẻ nhị tâm

 

Người gặp quẻ nên cần cảnh giác

Chớ tìm quân bạc ác giao du

Việc đời thành ư ? Bại ư ?

Cũng do chữ bạn nó hư, nên mình

 

Việc công danh! Xuất hành: Tốt đẹp

Tự, tài, hôn: trăm việc cũng thành

Quý nhân đã sẵn bên mình

Sang xuân ắt gặp tình nước non (180)

 

Quẻ trăm sáu hai (162)

Đạo lộ điều dao

Môn đình bế tắt

Vụ ủng khứ hề

Vân khai kiến nhật

 

Đường xa diệu vợi

Cửa đóng then cài

Mây tan mù tỏa

Long lanh mặt trời

 

Quẻ tiên trở hậu thành tích cực (190)

Khuyên ai, người trong cuộc, vững lòng

Đường qua ngàn dặm long đong

Nhưng rồi mai mốt ánh hồng rạng soi

 

Công danh sẽ gặp người dìu dắt

Tài, tự, hôn: chậm, chắc như nguyền

Sang xuân: tranh tụng mới nên

Nói chung, mang đặng bình yên trung bình

 

Quẻ trăm sáu ba (163)

Ngư thượng câu

Ti luân nhược (200)

Thu thập nan

Lực tái trước

Cá dù đã mắc câu  

Dây yếu, dễ gì bắt

Thu thập khó như cầu

Cảnh tình trăm vướng mắc

 

Người gặp quẻ đương hồi vận bĩ

Tiến thoái lưỡng nan nhỉ? Khó lòng

Chớ mà tham việc tiếc công

Chỉ e lực bất tòng tâm, khổ đời!(210)

 

Quẻ trăm sáu bốn (164)

Tương dẫn cánh tương khiên

Ân cần hỷ tự nhiên                          

Thi vi vô bất lợi

Sầu sự chuyển đoàn viên

 

Dắt dìu nhau đi lên

Vui mừng đến, tự nhiên

Sự sự đều thông thuận

Sầu dứt, đặng đoàn viên

 

Quẻ thượng cát, công thành danh toại (220)

Sự sự đều thoải mái, hanh thông

Mừng ai trong chốn bụi hồng

Sống bằng cả một tấm lòng với nhau

 

Quẻ trăm sáu lăm (165)

Nghi nghi nghi!

Nhất phiên tiếu bãi nhất phiên bi

Lạc hồng mãn địa vô nhân tảo

Độc đối tây phong trướng đại mi

 

Nghi nghi! Lắm nỗi nghi ngờ

Một phen cười dứt, bây chừ buồn đau (230)

Đầy thềm, ai quét hoa đâu

Gió tây, luống một mình chau đôi mày

Quẻ nhắc ai nhớ rày chớ khá

Quá lời nghi trong dạ, không nên

Đa nghi dẫn đến đa phiền

Vậy nên chỉnh đốn đức tin nơi mình

Quá đa nghi ắt thành vô dụng

Cũng như tin xằng, luống uổng công

 

Quẻ trăm sáu sáu (166)

Thượng hạ bất hòa đồng (240)

Lao nhi vị hữu công

Xuất môn thông đại đạo

Tòng thử bảo sơ chung

 

Dưới trên chẳng một lòng

Nhọc nhằn chẳng nên công

Ra cửa thông đại đạo

Vẹn mọi bề thủy chung

 

Trong nội bộ chưa đoàn kết được

Nhọc mình thêm mãi một công lao

Chí bằng đất rộng trời cao (250)

Xuất môn cất bước tiêu dao tang bồng

 

Người gặp quẻ khéo thông cơ lý

Bước ra ngoài hồ thỉ một phen

Bốn biển đều là anh em

Còn hơn bẩn chật bon chen xó nhà

 

Quẻ trăm sáu bảy (167)

Đại sự khả thành công

Hữu ích hoàn vô cữu

Vân trung chấp tiên nhân

Báo tại tam thu hậu”(260)

 

Đại sự cơ may được sớm thành

Lợi lợi mà không lỗ đến mình

Người đứng trên mây cầm hiệu lệnh

Ba thu hỷ tính khéo đề danh

 

Quẻ đại cát thuận buồm xuôi gió

Quả tới mùa nở rộ điền viên

Rõ là lợi lộc bình ngàn

Sang thu sẽ đặng như nguyền công danh

 

Quẻ trăm sáu tám (168)

Tang du thôi mộ cảnh (270)

Khuyết nguyệt khủng nan viên

Nhược ngộ đao chùy khách

Phương tri hỷ tự nhiên

 

Ngàn dâu cảnh hết ngày

Trăng khuyết khó tròn ngay

Đợi khách đáo trùng lai

Tin vui họa tỏ bày

 

Người gặp quẻ phận rày bẩn chật

Như ngàn dâu đã khuất bóng dương

Trăng đã khuyết, khó tròn gương (280)

Tuy nhiên, còn chút nẻo đường cơ may…

Ấy là khách râu mày hạnh ngộ

Khéo ra tay tế độ trần nhân

Vớt nhau khỏi bước trầm luân

Tai qua nạn khỏi mười phân vẹn mười

 

Quẻ trăm sáu chín (169)

Biến thư tiền tiền sự

Gian hiểm vãng lai nan

Nhược đắc thanh phong tiện

Biển chu quá viễn sơn”(290)

 

Sách xưa còn đó chẳng phôi pha

Nẻo hiểm đường gian khó lại qua

Thì được gió lành phương tiện giúp

Thuyền con một lá vượt non xa

 

Quẻ nhắn nhủ gần hiền xa dữ

Như tránh voi, há sợ ai cười

Khéo nương hai chữ thuận thời

Ắt là có lúc vượt chơi non ngàn

 

Quẻ trăm bảy mươi (170)

Mạc hoan tàn hoa (300)

Hoa khai khô thụ

Ốc đầu ý xuân

Hỉ tiếu hi hi”     

Vui chi trước cảnh hoa tàn

Cây khô hoa nở, chứa chan tình người

Đầu nhà, xuân ý xanh tươi

Vui hương vui sắc… tiếng cười hân hoan

 

Quẻ trung cát lạc quan ý vị

Tiên trở hậu thành! Ýquẻ trao

Dù qua bao nỗi gian lao (310)

Vẫn vươn lên để tự hào niềm ta

 

Quẻ trăm bảy mốt (171)

Nhất sự tổng thành không

Nhất sự hoàn thành hỉ

Nhược ngộ khẩu biên nhân

Tâm hạ kham bằng ủy

 

Một bỗng hỏng bỗng không

Một hớn hở thành công

Ví gặp người bộ “khẩu”

Xin ủy thác vào ông! (320)

 

Có hai việc: một thì đã hỏng

Một việc thì lại: chóng thành công

Gặp người bộ khẩu đứng trông

Ắt là sẽ được thong dong nỗi niềm

 

Quẻ trăm bảy hai (172)

Dục đắc nguyệt trung thỏ

Tu bằng đào lí thê

Cao sơn lai tiếp dẫn

Song hỉ chiếu song mi

Muốn bắt thỏ cung trăng (330)

Phải bắt thang đào mận

Lối non cao tiếp dẫn

Người song hỷ hoa đăng

 

Bước công danh có người giúp đỡ

Quý nhân này cũng cố nhân thôi

Đường đời xuôi ngược ngược xuôi

Đôi bên tương trợ nước nôi mới tròn

 

Tài, hôn, tụng: dẫu còn trắc trở

Nhưng nhờ nơi quý cố nhân kia

Mọi điều rồi được sẻ chia (340)

Để cứu cánh sẽ thỏa thuê ước nguyền

 

Quẻ trăm bảy ba (173)

Sự toại vật ưu tiền

Xuân phong hỷ tự nhiên

Cánh thùy tam xích điếu

Đắc ý hoạch lân tiên

 

Việc đã toại chớ ưu phiền

Gió xuân đầm ấm tự nhiên phiêu bồng

Cần câu ba thước thong dong

Cá vàng thu hoạch, thỏa lòng nam nhi! (350)

 

Quẻ đắc ý: thiên thời địa lợi

Cá vàng kia mở hội công danh

Một đường phơi phới mày xanh

Quan, hôn, tài, lộc: sẵn dành cho ai!

 

Quẻ trăm bảy bốn (174)

Viên hựu khuyết

Khuyết hựu viên

Đê đê mật mật yếu chu toàn

Thời lai thủy kiến duyên

Tròn lại khuyết, (360)

Khuyết lại tròn

Bốn mùa luân chuyển càn khôn

Sống theo đạo nghĩa ắt còn cơ duyên!

 

Ấy là lẽ đương nhiên trời đất

Luật tuần hoàn diệu mật vô vi

Người trong quẻ khéo tư duy

Quan, hôn, tang, tế: việc gì chẳng thông!

 

Quẻ trăm bảy lăm (175)

Thừa bệnh mã

Thượng nguy pha (370)

Phòng thất trật

Kiến ta đà

 

Cưỡi con ngựa bệnh gầy mòn

Những toan vượt suối, trèo non hiểm nghèo

Một khi lỡ bước cheo leo

Rồi ta mới rõ hiểm nghèo tại ta!

 

Ý quẻ dặn ai mà trong cuộc

Nên thức thời giữ bước gìn chân

Đừng đi những bước liều thân:

Động không bằng tĩnh, gấp không bằng nhàn!(380)

 

Quẻ trăm bảy sáu (176)

Lưỡng sự dĩ hòa đồng

Khinh chu ngộ tiện phong

Đạo mê nhân đắc ý  

Ca xướng cấp lưu trung

 

Đôi việc đã hòa đồng

Thuyền nhẹ gặp nam phong

Đừng xa người thỏa ý

Ca hát rộn dòng sông

 

Người gặp quẻ hanh thông cát vận (390)

Chẳng việc chi chẳng tận lực mình

Thiên thời địa lợi thỏa tình

Lại còn hòa thuận giữa mình với ta

 

Nên cứ thế thuận đà đi tới

Ắt một mai đi tới bờ kia

Tiếng chuông lay lá Bồ Đề

Mừng ai rảo bước nẻo về Long Hoa!

 

Quẻ trăm bảy bảy (177)

Bạch ngọc mông trần

Hoàng kim mai thổ (400)

Cửu cửu quang huy

Dã tu nhân cử

 

Bạch ngọc vùi trong cát

Hoàng kim lấp giữa bùn

Phẩm chất nào mai một

Mỗi đời người vớt lên

 

Người gặp quẻ rất nên phẩm cách

Dẫu gặp thời quẫn bách đảo điên

Nhưng, là bạch ngọc hoàng kim

Nên kim nên ngọc mãi bền anh hoa!(410)

 

Cát lỡ dễ phôi pha được ngọc

Bụi lầm chi phai tróc nổi kim

Đợi ngày ngưng cuộc đảo điên

Ắt kim, ngọc sẽ vươn lên phận người !

 

Quẻ trăm bảy tám (178)

Thượng tiếp bất ổn

Hạ tiếp bất hòa

Tương triền tương nhiễu

Bình địa phong ba

 

Trên không ổn định (420)

Dưới chẳng thuận hòa

Quẩn quanh quấy nhiễu

Đất bằng phong ba!

 

Trong nội bộ bộn bàng mâu thuẫn

Trên, dưới sau chẳng thuận chẳng hòa

Đá nhau, bôi mặt, gà nhà

Đất bằng nổi trận phong ba! Lẽ thường!

 

Vậy nên trước muốn tồn muốn tại

Phải lo canh lo cải nếp nhà

Sao cho trên thuận dưới hòa (430)

Nội bộ mà vững, ắt là ngoại an!

 

Trong tâm có vững vàng ngoại giới

Mới vững vàng theo với. Đúng không?

Ước cho trên dưới một lòng

Để ai nấy được vào Long Hoa này!

Quẻ trăm bảy chín (179)

Bối hậu tiếu hi hi

Trung thành đạo tối nghi

Sở cầu chung hữu vọng

Bất tất trựu song mi”(440)

 

Tiếng cười sau lưng này

Đi giữa khéo êm thay

Sở cầu như nguyện cả

Bất tất phải chau mày

 

Đạo “đi giữa” khéo thay Trung đạo

Đi giữa” thì khỏi đảo khỏi điên

Cứ theo đường ấy tiến lên

Ắt là sẽ được tới miền Long Hoa!

 

Kinh Phật thuyết, ấy là Trung đạo

Khổng tử thời thuyết giáo Trung dung (450)

Muôn đời là một chữ trung

Có trung có hiếu, thủy chung mới thành!

 

Quẻ trăm tám mươi (180)

Tiều tụy vô nhân vấn

Lâm gian thính đỗ quyên

Nhất thanh sơn nguyệt địch

Thiên lý lệ quyên quyên

Tiều tụy ai thăm hỏi

Rừng sâu giọng đỗ quyên

Tiếng sáo len trăng núi (460)

Ngàn dặm lệ, triền miên

 

Quẻ phản ảnh phận người đơn chiếc

Tiếng sáo ai dưới nguyệt trên non

Tấc lòng cố quốc tha hương 

Can trường với lại đoạn trường: bình phương!

 

Có điều bậc can trường chí sĩ

Cho dẫu đang tiều tụy hình dung

Dễ gì tiều tụy tâm trung

Vẫn tươi tốt chí anh hùng trong tâm!

 

Quẻ trăm tám mốt (181)(470)

Lăng hà hương lý thụ ân thâm

Quế phách viên thời ấn noãn tân

Tòng thử uy danh sơn nhạc trọng

Quang huy trực thượng vị ti luân”  

 

Chịu ơn sâu, sen tỏa hương

Trăng tròn treo ấn tròn gương kịp thời

Uy danh sơn nhạc tót vời

Quang minh soi tỏ đất trời trăm phương

 

Quẻ báo vận cát tường đang tới

Mùa hạ thơm hương mới hoa sen (480)

Ấy mùa trăng tỏ đoàn viên

Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng

 

Phúc Lộc Thọ mọi đàng viên mãn

Quan, hôn, tài, tự: vạn điều nên

Cứ từ mùa Hạ mà nên

Thu, Đông, Xuân thọ vô biên phước lành

 

Quẻ trăm tám hai (182)

Hoa rụng giữa mùa xuân

Hành nhân tại bán trình

Sự thành hoàn bất tựu (490)

Sách bạn lưỡng tam tuần”

 

Người đi xa chưa về ngay được

Việc tuy thành, còn sót vài phân

Tin nhà luống những phân vân 

Tuy nhiên, chung cuộc mười phân vẹn mười!

 

Quẻ lưu ý ai người trong cuộc

Đừng nản lòng xót ruột mà chi

Nhân lành gieo đủ một khi

Ắt là quả tốt sẽ quy y về

 

Quẻ trăm tám ba (183)(500)

Dục hành hoàn chỉ

Bồi hồi bất dĩ

Động dao mạc cưỡng

Đắc chỉ khả chỉ” 

                          

Muốn tiến lại ngừng

Ba ngại bảy ngần

Việc chi miễn cưỡng

Dừng được nên dừng

 

Thời vận bĩ, lại không quyết đoán

Nên lừng khừng chẳng dám tới lui (510)

Việc dừng được phải dừng thôi!

Một câu tri kỷ giúp đời bình an!

Quẻ trăm tám bốn (184)

Tâm hạ sự an nhiên              

Chutoàn thượng vị toàn

Phùng long hoàn hữu cát

Nhân nguyệt vĩnh đoàn viên

 

Trong lòng nay đã tạm an

Nhưng còn lắm sự chưa toàn vẹn đâu

Gặp rồng, phước lộc dài lâu (520)

Cùng người dưới nguyệt bạn bầu thong dong

 

Quẻ trung bình giữa thông với bế

Sự đã qua thì kể tạm yên

Ví như gặp được chữ Thìn:         

Như người trong cuộc tuổi Thìn, hoặc như

 

Gặp được quý nhân ai tuổi ấy

Hoặc gặp năm, tháng lấy chữ Thìn

Thì tài lộc sẽ tăng thêm

Và hạnh phúc cũng hẳn nhiên theo cùng

 

Quẻ trăm tám lăm (185)(530)

Mộng lý thuyết quan sơn

Ba thâm hạ điếu nan

Lợi danh chung hữu vọng

Mục hạ vị khai nhan”    

         

Trong mơ tính chuyện hão huyền

Sóng to chi dễ neo thuyền buông câu

Lợi danh rồi cũng mai sau

Còn ngay trước mắt thấy đâu nụ cười

Quẻ như thế, lời lời đã rõ

Vinh quang kia chưa tỏ mặt người (540)

Gió to sóng cả vây đời

Dễ gì được cá mà người buông câu

 

Tuy danh lợi mai sau cũng có

Nhưng bây giờ gian khó triền miên  

Nhắn người gặp quẻ truân chuyên

Hãy lo sớm tụng kinh thiền Long Hoa!

 

Quẻ trăm tám sáu (186)

Tam tiễn khai vân lộ

Doanh cầu chỉ nhật thành

Hứa đa nhàn khẩu ngữ (550)

Phiên tác tiếu ca thanh

 

Ba phát tên mở đường mây

Mọi mưu cầu chỉ nội ngày thành công

Từ lời rỗi miệng bông lông                     

Hóa ra thành điệu xuân hồng hoan ca

 

Quẻ lạc quan đông qua xuân lại

qua rồi, thái tái lai đây

Ba phát tên mở đường mây

Một tâm tự lực dựng xây sơn hà

 

Chớ chấp trước ba hoa miệng thế (560)

Chó sủa thì mặc kệ thị phi

Lạc đà cứ thẳng đường đi

Ắt tương lai sẽ phương phi nụ cười!

 

Quẻ trăm tám bảy (187)     

Hưu quyến luyến

Ngộ tiền trình

Chung náo loạn

Xuất môn đình

 

Khéo ngưng lưu luyến nhân tình

Coi chừng lỡ cuộc tiến trình thì sao!(570)

Còn nhiều rối rắm lao đao

Lìa nhà lìa cửa xiết bao nhọc nhằn…

 

Người trong cuộc nặng tình lưu luyến

Hãy coi chừng lỡ chuyến công danh

Cờ đến tay, phất lo nhanh

Bỏ qua cơ hội, khó dành phần hơn!

 

Một lỡ chuyến, ắt thường lỡ vận

Lìa cửa nhà, lận đận tha phương

Khuyên ai ra sức tự cường

Một phen quyết đoán, lưu phương một đời!(580)

 

Quẻ trăm tám tám (188)

Vạn lý ba đào tĩnh

Nhất thiên phong nguyệt nhàn

Lợi danh vô trở cách             

Hành lộ xuất trùng quan

 

Người gặp quẻ trăm đàng hoan hỉ

Cảnh và tâm bất nhị! Hanh thông

Rỡ ràng mã đáo thành công

Nhất phàm phong thuận thong dong bốn mùa

Người gặp quẻ cả cơ lẫn lý (590)

Vạn dặm ba đào ý lặng thinh

Giữa thời cơ đẹp bình sinh

Lại thêm bản lĩnh kiên trinh khác thường

 

Tâm với cảnh hỗ tương như thế  

Quẻ rõ ràng phúc tuệ song song

Ấy rằng đại cát hanh thông

Nhân lành quả đẹp thuận tòng Long Hoa

 

Quẻ trăm tám chín (189)

Khát vọng mai

Cơ họa bính (600)

Mạn lao tâm như tróc ảnh

Ngộ hổ long phương khả tỉnh

 

Khát môi mơ tưởng trái mai

Đói lòng vẽ bánh có nhai được cùng

Hoài hơi bắt bóng uổng công

Một phen gặp đặng cọp rồng, may ra…

 

Mọi nỗ lực hóa ra hư ảo

Trong cơn mê, khó tạo nên công

Đợi sang năm cọp, năm rồng

Mới tìm được vận hanh thông đổi đời (610)

 

Quẻ trăm chín mươi (190)

Sự mê tâm bất mê

Sự khoan tâm bất khoan

Nhất trường hoan hỉ hội  

Bất cửu xuất trùng quan

Sự mê, tâm lại chẳng mê

Sự khoan, tâm lại lề mề chẳng khoan!

Gặp thời hoan hỉ hỉ hoan

Vượt qua muôn dặm trùng san! Dễ mà!

 

Ý nói: khi tâm hòa với cảnh (620)

Cảnh cùng tâm tương ái tương liên

Thì việc gì chẳng làm nên

Mới hay tâm nọ là nền cảnh kia!

 

Người gặp quẻ: vấn đề chưa giải

Vẫn còn bao nghi ngại trong tâm

Một mai thịnh hội đến gần

Chuyển thức thành trí mười phân vẹn mười!

 

Quẻ trăm chín mốt (191)

Dạ bán độ vô thuyền

Kinh đào khủng phách thiên (630)

Nguyệt tà vân đạm xứ

Âm tín hữu nhân truyền

 

Nửa đêm bến vắng thuyền

Sóng dữ động trường thiên

Trăng tà, mây lãng đãng

Tin xa, có kẻ truyền…

 

Giữa cảnh khổ tang điền thương hải

Đối sông khuya, bến lại vắng thuyền

Kinh hoàng, sóng dậy trường thiên

Thực hư, âm tín lại truyền tới tai!(640)

 

Quẻ bĩ vận thái lai chưa tỏ

Rõ trong cơn gian khó lưỡng nan

Ai mà gặp quẻ chớ ham

Phải tu thu liễm mà an phận thường!

 

Quẻ trăm chín hai (192)

Sự nhược ky lưu

Nhân bất xuất đầu

Vãng lai bế tắc

Yêu kiến hữu vô

 

Việc treo lại nửa chừng (650)

Người lại không có mặt

Lại, qua đều bế tắc

Đâu rõ có cùng không!

 

Quẻ rất xấu: tới lui bất lợi

Có cùng không lắm nỗi mù mờ

Vận cùng phải biết tri cơ

Chớ nên hiếu thắng mà thua trọn sòng!

 

Vì tranh tụng chớ hòng thắng kiện

Xuất hành e ngộ hiểm mười mươi

Bệnh tình ngày một tả tơi (660)

Cầu hôn, cầu lộc chẳng đời nào nên!

 

Quẻ trăm chín ba (193)

Vạn lý phiến đàm chuyển

Ba bình lãng bất kinh”   

Hành hành vô trở trệ

Viễn xứ cánh thông tân

Vạn dặm buồn ra khơi

Sóng gió lặng nơi nơi

Chẳng gì ngăn ngại cả

Xứ xa thuận biển trời!(670)

 

Quẻ đại cát thanh vân nhẹ bước

Thảnh thơi tròn nợ trước, duyên sau

Công lênh vun quén dài lâu

Ngày qua tấc đất, ngày sau tấc vàng!

 

Quẻ trăm chín bốn (194)

Thân lịch kinh đào

Đông phong tiện hảo

Thái bình thân thoái

Mục hạ hoàn tảo

 

Trải bao sóng gió hải hùng (680)

Cũng may gặp trận gió đông thuận trời

Thái bình hãy rút lui thôi          

Sớm về để được đứng ngồi thong dong…

 

Quẻ nhắc đến tấm lòng quốc sĩ

Thất phu hữu trách nhỉ ? Huống chi

Những hào kiệt có lương tri

Đảm đương trách vụ nam nhi hào hùng!

 

Trải bao trận bão bùng non nước

Cũng may mà gặp được gió Đông

Sang Xuân sự sự hanh thông (690)

Quan, hôn, tang, tế: thảy hồng ân vui…

 

Quẻ trăm chín lăm (195)  

Hạc tự vân trung xuất

Nhân tòng nguyệt hạ lai

Tân hoan doanh liễm thượng

Bất dụng trựu song mi

 

Hạc từ trong mây tới

Người theo bóng nguyệt về

Nét mày trăm rạng rỡ

Còn chi vẻ ủ ê (700)

 

Người trong quẻ trăm bề tiên cốt

Cốt cách kia cùng tột tinh ba  

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa

Căn cơ, thời vận, rõ là tương ưng

 

Vân trung hạc” lẫy lừng đại cát

Rõ người trên có khác kẻ trần

Gẫm cho đáo để lý chân

Hễ ai tích đức tu nhân, ắt là…

 

Quẻ trăm chín sáu (196)

“Thâm đàm ngư khả điếu (710)

U cốc điểu khả la

Chỉ dụng cửu trường tâm

Bất dụng sinh nghi hoặc”

Đầm sâu, câu được cá

Hang thẳm, bẫy được chim

Cốt ở lòng cương quyết         

Mài sắt ắt nên kim!

 

Quẻ đề cập một phen ý chí

Rằng ở đời có chí thì nên!

Những ai chí cả gan bền (720)

Thì trong nghịch cảnh đảo điên cơ trời

 

Vẫn đem cái sức người khả dĩ

Cộng với nguồn ý chí vô song

Mà làm cái chuyện Ngu Công

Một phen phá núi mà thông bước người!

 

Về vận may, quẻ thời tương đối

Quan, hôn, tang, tế: mỗi yêu cầu

Thảy đều trải lắm nông sâu

Mới thu hoạch được công đầu, quả đuôi!

 

Quẻ trăm chín bảy (197)(730)

“Tiến bất an  

Thoái bất khả  

Thượng hạ tương tòng

Minh châu nhất khỏa”

 

Tiến lên đã chẳng yên nào!

Lui về chẳng đặng, xiết bao dãi dầu!

Một đoàn trên dưới theo nhau…

Rõ ràng một cái minh châu quanh mình…

 

Tiến thoái lưỡng nan tình cảnh ấy

Tiến chẳng an lùi lại chẳng xong!(740)

Nhắc ai trong cuộc long đong

Hãy đem trọn vẹn tấm lòng đãi nhau !

 

Công danh: chớ cưỡng cầu, thêm nỗi…

Tài, lợi ư ? càng vội càng thua…

Nói chung: tất tật mưu đồ…

Chi bằng bất động để chờ ngày mai…

 

Quẻ trăm chín tám (198)

Trước trước chiếm tiên cơ

Kỳ trung lộ bất mê

Mục tiền vô hợp ý (750)

Sạ miễn thị hòa phi

 

Tranh tiên một nước kỳ

Cẩn trọng nẻo đường đi

Trước mắt chưa như ý

Miễn tránh điều thị phi

 

Người trong cuộc đang lâm vận bĩ

Mọi việc chưa hợp lý như nguyền

Nhưng cờ được nước tranh tiên

Cậy nơi bản lãnh trung kiên chính mình

 

Và vì thế cảnh tình ắt sẽ (760)

Tan sương đầu ngõ” để long lanh

Trên trời có đám mây xanh   

Long vân gặp hội, yến oanh sum vầy.

 

Quẻ trăm chín chín (199)

Tước táo cao chi thượng

Hành nhân cổ độ đầu

Bán đồ bất liễu sự

Nhật mộ chuyển sinh sầu

Trên cành chim sẻ kêu

Hành nhân qua đò chiều (770)

Chểnh mảng để hư việc

Đêm tối nghìn cô liêu

 

Người gặp quẻ thiếu đường quyết đoán

Để uổng bao công cán nửa đường

Đò chiều lạnh bóng tà dương

Cũng vì cái nỗi can trường bấp bênh

 

Khuyên ai chí bình sinh phải vững

Chớ lửng lơ lơ lửng phận diều

“Một thương thì sự đã liều

Thì theo cho đến xế chiều chứ sao!”(780)

 

Quẻ hai trăm (200)

Tạc thạch đắc ngọc

Đào sa đắc kim

Nhãn tiền mục hạ

Hà dụng trù trừ

 

Đục đá được ngọc

Đãi cát được vàng

Nhãn tiền trước mắt

Trù trừ nỗi chi?

 

Quẻ đề cập lý kia kỳ ngộ (790)

Cái duyên may đãi ngộ người lành

Rõ ràng phúc phận ba sanh

Cây xanh thì lá cũng xanh: lời rằng

 

Nhân quẻ có co chăng, cũng phải

Tự sức người bươn chải mới nên

Chữ rằng: đại phú do thiên

Còn đây tiểu phú, có nên, nhờ cần!

 

Công danh cũng nhọc nhằn mới có

Xuất hành: thì vượt khó, ắt nên

Cầu tài: lợi cũng xem xem (800)

Cầu hôn: cưới đặng người hiền, đảm đang…

 

Quẻ hai trăm lẻ một (201)

Vô đoan phong vũ thôi xuân khứ

Lạc tận chi đầu đào lý hoa

Đào bạn hữu thân ca thả tiếu

Tri quân tâm sự loạn như ma

 

Gió mưa vô cớ đuổi xuân đi

Đào lý trơ cành khóc biệt ly

Cười hát bên đào ai đó nhỉ

Tư lòng rối rắm nỗi niềm chi (810)

 

Người gặp quẻ đang thời vận bĩ

Như hoa kia đào lý đang xuân

Bỗng đâu mưa gió bất thần

Trăm hoa rụng luống trơ thân điêu tàn

 

Người trong cuộc chớ ham chớ hố

Dùng dằng nhiều chỉ tổ hại thân

Lấy câu minh triết bảo thân

Niệm một chữ nhẫn, ắt gần Long Hoa!

 

Quẻ hai trăm lẻ hai (202)

Quỳnh uyển nhất thời xuân (820)

Đình tiền hoa liễu tân

Thanh truyền hảo tín tức

Thảo thủy tận hân hân

 

Vườn quỳnh gặp buổi xuân tươi

Hoa dương liễu cũng tươi cười trước sân

Gió đưa hảo tín tới gần

Cỏ hoa mỉm nụ cười hân hoan chào!

 

Quẻ đại cát xiết bao hoan hỉ

Rõ tiền nan hậu dị là đây!

Mừng rằng cờ đã đến tay:(830)

Quan, hôn, tang, tế thảy hay như là…

 

Cầu tự ắt sinh ra quý tử

Công danh thì, như thử giang sơn

Cầu hôn lấy được người vàng

Cầu tài ắt cũng đặng ngàn hoàng kim!

 

Quẻ hai trăm lẻ ba (203)

Môn ngoại sự trùng điệp

Âm nhân đa ngộ hợp

Hiền nữ tuy trợ xảo

Diểu diểu chung nan hiệp”(840)

 

Bên ngoài lắm việc lắm điều

Bên trong lại mắc mớ nhiều âm nhân

Gái ngoan tuy có đỡ đần

Xem ra cũng khó mười phân tâm đầu

Người gặp quẻ mưu cầu bất đắc

Rõ cảnh nhiều bất trắc bất an

Quan, hôn… sự sự bất toàn

Coi chừng vướng phải nguy nan bước đời

 

Hay nhất hãy im hơi lặng tiếng

Phải coi chừng vạ miệng có khi (850)

Họa tòng khẩu xuất đó chi

Thanh tâm, thiểu dục, tự tri mới là! 

 

Quẻ hai trăm lẻ tư (204)

Sự hữu hỷ

Diện hữu quang

Chung thủy hảo thương lượng

Hồ trung nhật nguyệt quang

 

Việc rày có việc vui vầy

Mặt nay phản ảnh mặt mày tươi xinh

Thủy chung thương lượng đẹp tình (860)

Gom thâu nhật nguyệt một bình rượu thơm

 

Quẻ thể hiện người đương đắc ý

Người là người chi mỹ thành nhân

Thương người như thể thương thân

Chăm trồng cây phúc để phần cháu con!

 

Vì thiện quả sinh dòng như vậy

Diện hữu quang: ai thấy chẳng thương

Đức lưu quang, đức lưu phương

Công thành danh toại, mười phương vui vầy

 

Quẻ hai trăm lẻ năm (205)  (870)

Ám khứ hữu minh lai    

Ưu tâm sự khả hài       

Chung tu thành nhất tiếu

Nhật hạ mạc nghi sai

 

Tối qua sáng lại rồi

Nỗi lo hóa thảnh thơi

Một trận cười chung cuộc

Miễn đem dạ nghi người

 

Ý quẻ đã mười mươi nói rõ

Người đương cơ hẳn có tin vui (880)

Nhưng tăm tối đã qua rồi

“Tan sương đầu ngõ” giữa trời nắng lên

 

Công danh: vận diều lên theo gió

Xuất hành thì ra ngõ gặp may

Cầu hôn: ắt được sum vầy

Cầu tài: ắt được vui vầy hoàng kim!

 

Quẻ hai trăm lẻ sáu (206)

Bảo kính vô trần nhiễm

Kim điêu dĩ tiễn tài

Dã phùng thiên ý hợp (890)

Chung bất nhạ trần ai

 

Bảo kính: làu làu sạch 

Kim điêu: khéo cắt may

Thiện ý đà minh bạch

Bụi chẳng bám vào đây!

Quẻ đại cát: đường mây vinh hiển

Gương báu kia không nhiễm bụi trần

Kim điêu cắt áo tướng quân

Vinh hoa phú quý, mười phân vẹn mười

 

Quẻ hai trăm lẻ bảy (207)(900)

Hòa hợp sự

Tiếu đàm thành

Hỷ âm tại bán trình

Bình bộ đạp thanh vân

 

Sự vui hòa hợp ý người

Việc chi vừa giỡn vừa chơi cũng thành

Nửa đường bỗng có tin xanh

Đường mây nhẹ bước Long Hoa tiên hài

 

Quẻ đại hỉ cho người đại phúc

Nghĩa nhân hòa rất mực huyền vi (910)

Làm chơi ăn thiệt đó chi

Ai mà đại phú ắt thì do thiên

 

Đường mây nhẹ bước tiên hài nhỉ

Quan, hôn, tang, tế, thị viên toàn

Công danh: nhất giải bảng vàng

Tranh tụng đắc thắng, vẻ vang tụng đình

 

Quẻ hai trăm lẻ tám (208)

Hoa tàn nguyệt khuyết

Kính phá thoa phân

Hưu lai hữu vãng (920)

Sự thủy an ninh

Hoa tàn trăng khuyết

Gương vỡ hoa tan

Ngưng đi, ngưng lại

Đợi thời khéo an

 

Quẻ nhắc cảnh vô vàn hung hiểm

Gương vỡ hoa tan chuyện tử vong

Chẳng còn chi để trông mong

Chỉ còn một cách: nén lòng hữu vi

 

Nghĩa là tránh thị phi thế sự (930)

Hướng tâm về tĩnh lự cõi thiền*

Cõi không sắc, cõi như nhiên 

Họa may tránh bớt oan khiên ngặt nghèo

 

Quẻ hai trăm lẻ chín (209)

Môn ngoại hảo âm lai

Sinh nhai ưng hữu khánh

Danh lợi hữu cánh thiên

Nhạn hành chung chiết trận

 

Tin đến từ cửa ngoài

Báo khánh hỉ sinh nhai (940)

Danh lợi có chiều đổi

Nhạn gãy cánh bên trời

 

Việc mua bán lắm lời lắm lãi

Nhưng lợi danh như lại đổi chiều

Tình đời kẻ ghét người yêu

Lại mệnh thọ yểu có chiều đổi thay

 

 

*Tĩnh lự: chỉ cho phép thiền định mà người tu tập đạt đến Niết Bàn.

 

Coi chừng sắp tới đây, quẻ nói

Cánh nhạn kia, quá mỏi đoạn trường

Nửa chừng gãy nhánh thiên hương

Để bao nhiêu tiếc, nhiêu thương trên đời (950)

 

Người trong cuộc, ai ai, phải nhớ

Giữ gìn thân kẻo lỡ làng thân

Đã sinh trong kiếp phong trần

Dễ chi vượt khỏi phận thân vô thường

 

Quẻ hai trăm mười (210)

Vạn lý hảo giang sơn

Phong sa tận nhật nhàn

Dĩ thôn câu thượng nhị

Hà tất ngộ ba lan

 

Muôn dặm non sông đẹp (960)

Gió cát trọn ngày vui

Cá nuốt mồi câu nướng

Hà tất vượt trùng khơi

 

Ý quẻ phản ánh đời vạn phúc

Của một người tri túc thành công

Gặp thời gặp vận hanh thông

Đảm đương muôn dặm non sông tươi cười

 

Đã được thế, lòng thời đã đủ

Chẳng ham chi bú hú băng hăng*

Muốn giành lấy cả mặt trăng (970)

Như ai kia nọ lăng xăng chợ đời

 

Quẻ hai trăm mười một (211)

Song yến hàm thư vũ

Chỉ nhật nhất tề lai

Tịch mịch yêm lưu khách

Tòng tư hạ điếu đài”*

 

 

Đôi én ngậm thư bay

Tới nơi nội một ngày

Tịch mịch lưu giữ khách

Rời chân chốn điếu đài (980)

 

Từ chỗ tối ra ngoài chỗ sáng

Quẻ ứng người tài cán gặp thời

Ơn sâu tri ngộ tót vời

Cho đôi én ngậm thư mời trao tay

 

Thỏa ao ước rồng bay gặp hội

Rời điếu đài sớm tối buông câu

Buông câu phất ngọn cờ lau

Hiên ngang quyết dựng công đầu sử xanh

 

Quẻ đại cát: công danh thỏa chí

Tiên ưu mà hậu hĩ xênh xang (990)

Quan, hôn, tang, tế vẹn toàn

Một khi cầu tự lại càng hiển vinh

Quẻ hai trăm mười hai (212)

Vọng khứ kỷ trùng sơn

Cao thân tiệm khả phan

Cử đầu thiên thượng khán

Minh nguyệt xuất nhân gian

 

*Bú hú bằng hăng: chỉ số lượng nhiều

*Điếu đài: chỉ nơi câu cá

Non xa, núi chập chùng

Thẳm, cao, sá ngại ngùng

Ngẩn đầu nhìn thiên thượng (1000)

Minh nguyệt tỏ vô cùng

 

Quẻ diễn nỗi nghìn trùng gian khó

Đem sức người so đọ thiên nhiên

Ngợi ca chí cả gan liền

Đã dư bản lĩnh, lại bền quyết tâm

 

Đã có sức đôi chân như thế

Vượt nghìn trùng non bể, như không

Dẫu rằng chưa có gió đông

Nhưng sẵn dạ sắt gan đồng thì chơi!

 

Quẻ hai trăm mười ba (213)  (1010)

Dụng chi tắc hành

Xả chi tắc tàng

Nhất kỵ xuất trùng quan

Giai âm chỉ xích gian

 

Biết tài, thi thố giúp đời

Nhược bằng, trở gót thảnh thơi quê nhà

Vó câu một cõi quan hà

Trong gang tấc nọ sẵn mà tin vui

 

Quẻ hàm ý nhắc người có chí

Có chí thì nên nhỉ? Chứ sao!(1020)

Dù rằng phải lắm gian lao

Có tâm có chí, trời nào phụ ta!

 

Trời chẳng phụ, người mà dễ phụ

Vui thay! Người biết đủ, biết dừng

Một phen biết đủ biết dừng

Ắt là biết tiếng lẫy lừng một khi!

 

Quẻ hai trăm mười bốn (214)

Tích đức thi công hữu tử tôn

Sát ngưu tế thần cập tây lân

Công danh lưỡng tự thành toàn nhật (1030)

Hồi thủ sơn hà vạn vật tân

 

Tu nhân tích đức để đời sau

Tế lễ thần linh khéo mổ trâu

Ngoảnh ngó non sông ngày mỗi mới

Công danh hai chữ rạng công hầu

 

Quẻ ứng vận công hầu hiển đạt

Suy rộng ra đến các thành phần

Nông, Công,Thương… khắp tứ dân

Thảy đều gặp hội thanh vân, khác nào!

 

Ấy quả phúc do bao công đức (1040)

Bao gieo trồng mới được như nay

Ăn quả nhớ buổi trồng cây   

Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy! Mang mang…

 

Quẻ hai trăm mười lăm (215)

An thản lộ bình di

Vân trung nhất nhạn phi

Đào hoa phùng sậu vũ

Thủy bạn nữ tần đề

Đường bình an vắng lặng

Cánh nhạn lẻ linh đinh (1050)

Cành đào mưa trút nặng

Gái khóc than phận mình

 

Người gặp quẻ cảnh tình hung hiểm

Thoạt đầu, như mọi chuyện bình an

Tin đâu như sét đánh ngang

Cánh đào xuân chợt điêu tàn gió mưa

 

Tai họa vốn bất ngờ như thế

Tựa dành cho những kẻ vô tri

Vốn quen ăn xổi ở thì*

Chẳng tu nhân tích đức chi cho mình (1060)

 

Vì như thế linh đinh cánh nhạn

Chẳng biết nương ánh sáng Long Hoa

Cho đào hoa não nùng sa

Lại cho phận gái nhạt nhòa sắc hương

 

Quẻ hai trăm mười sáu (216)

Môn nội khởi can qua

Thân cừu lưỡng bất hòa

Chuy lâm nhật nguyệt

Thủy giác tiếu kha kha

 

Trong nhà vô cớ xảy can qua (1070)

Kẻ địch người thân những bất hòa

Đợi buổi triều đình ban nhật nguyệt

Tiệc mừng vang rộn tiếng ha ha!

 

*  “Ăn Xổi Ở Thì” : Xổi = nhanh chóng, sơ xài. Thì = giai đoạn, một lúc, một khoảng thời gian, nhất thì (thời).
“Ăn Xổi Ở Thì” là chỉ những người thiếu tình sâu nghĩa trọng, chỉ cốt nhanh chóng để trục lợi nhất thời chứ không bền vững!

 

Ấy, tình cảnh hầu như thế cả

Tấn tuồng đời có lạ lùng chi

Khinh nhờn trong buổi hàn vi

Đãi bôi, săn đón một khi gặp thời

 

Quẻ nhắc nhở ai người quân tử

Thế gian kia xu phú phụ bần*

Để lòng chi chuyện phàm nhân (1080)

Cứ lo hữu trách cho dân đặng nhờ

 

Công danh ư ? Hãy chờ vận hội

Xuất hành ư ? Hãy vội lên đường

Cầu tài, cầu tự, cầu hôn:

Thảy đều chưa đặng cát tường hanh thông

 

Quẻ hai trăm mười bảy (217)

Hữu nhất nhân

Hoạch nhất lộc

Sự đoàn viên

Môn ngoại sách”(1090)

 

Có người nọ   

Săn được hươu

Nhà sum họp

Khách vui vầy

 

 

Quẻ ứng cho người săn được lộc

Lộc có rồi, thân tộc mừng vui

Ngõ ngoài, lắm khách tới lui

Phú thâm sơn! Tấp nập người cầu thân

 

 

*Xu phú phụ bần: = tham sang phụ khĩ

Thì, thế sự vẫn ngần ấy chuyện!

“Gan không mật mở, kiến bò chi ?”(1100)

Có điều: giáo nghĩa vô vi

Hãy vui theo chữ thuận tùy thế gian …

 

Công danh ư ? Rõ đang thành đạt

Cầu tài ư ? Lộc phát hiển nhiên

Cầu hôn: hỷ sự nhãn tiền

Cầu tự: ắt đặng sinh liền trai ngoan

 

Quẻ hai trăm mười tám (218)

Nhữ vãng vô du lợi

Hoa khai hựu cập thu

Nghiêm sương vật tiến chí (1110)

Thoái bộ bất tồn lưu

 

Ra đi không ích lợi

Hoa nở giữa mùa thu

Sương buốt khôn chịu nổi

Lùi bước, đỡ phiền ru!

 

Người gặp quẻ đang mùa thất lợi

Như hoa kia nở lỗi vào thu

Tuyết sương chùn bước phàm phu

Lấy đâu bản lĩnh công phu đang trình

 

Thà tự lượng sức mình, lui bước (1120)

Họa bảo toàn được chút riêng tư

Ai ơi, ghi nhớ lời này!   

Tri túc, Tự lượng, Họa may đôi phần…

 

Quẻ hai trăm mười chín (219)

Tân nguyệt vi câu

Thanh phong tác tuyến

Cử võng yên ba

Cẩm tiên dị kiến

 

Trăng non uốn lưỡi câu này

Gió êm phất phất sợi dây câu kìa (1130)

Sóng đang chiếc lưới chài kia

Cá vàng cá bạc thỏa thuê ngư nhàn

 

Quẻ nhắc đến người đang quy ẩn

Lấy gió trăng phong vận làm vui

Tiến vi quan: đã hẳn rồi

Ấy là phận sự bao đời sĩ phu

Nhưng còn thoái ? Ắt vi sư

Vi sư cũng đặng, vi ngư cũng tròn!

 

Uốn một mảnh trăng non làm lưỡi

Mượn gió thanh làm sợi dây câu (1140)

Gió khuya trăng sớm một bầu

Sóng tung mẻ lưới tóm thâu cá vàng

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em