Long Hoa Trẩy Hội - Quyển 4

Long Hoa Trẩy Hội - Quyển 4

 Quyển Bốn

 

Quẻ hai trăm hai mươi (220)

Tiên quan tỏa lộc

Đề phòng tiểu tiết

Bất tri giới khốn

Tuần hành đại ương

 

Đóng cửa cài then

Đọc sách trước đèn

Đề cao cảnh giác

Coi chừng oan khiên

 

Quẻ đã ứng người hiền gặp hạn (10)

Phải coi chừng khẩu nạn ngôn tai

Một phen cửa đóng then cài

Họa may mới được thoát ngoài thị phi

 

Công danh, xuất hành: chi cũng dở

Thức thời thì nên ở cho yên

Việc gì tranh tụng liên miên

Cầu hôn, cầu tự: há yên bề nào!

 

Quẻ hai trăm hai mươi mốt (221)

Yến ngữ oanh đề

Hoa khai mãn viện (20)

Ỷ lan xuân thụy giác

Vô ngữ liễm sầu nhan

 

 

Đầu cành yến hót oanh ca

Đầy vườn hoa nở trăm hoa ngạt ngào

Tựa hiên, mơ tỉnh chiêm bao

Lặng thinh, không tiếng đổi trao, riêng sầu…

 

Quẻ nhắn nhủ ý sâu Tri Túc

Phải biết ngưng những lúc cần ngưng

Nên dừng! Diệu lý nên dừng

Hãy cùng thiên địa hòa đồng càn khôn (30)

 

Tâm giữ đặng bình thường: ấy Đạo

Hãy bên hoa bước dạo nhàn du

Chớ vào chi cõi xuân thu

Một mai lỡ bộ, khó tu lại mình!

 

Quẻ hai trăm hai mươi hai (222)

Lao tâm lao tâm

Lao tâm hữu thành

Thanh phong tá lực

Hoan tiếu tiền trình

 

Lao tâm này, khổ tứ này (40)

Có lao tâm mới có ngày thành công

May nhờ có ngọn thanh phong

Cười vui theo bước hanh thông tiến trình!

 

Lời xưa nói do thiên đại phú

Tiểu phú do cần có đúng chăng?

Chi hay người đã lao tâm

Ắt rồi sẽ được hưởng phần vinh hoa

 

Vì trong cõi người ta ai có

Đổ mồ hôi, thì có bát cơm

Lao tâm khổ tứ*lẽ thường (50)

Chính là đổ giọt can trường mồ hôi

 

Lại nữa ví như đời gặp vận

Giữa đường mà gặp trận thanh phong

Một cơn gió mát trăng trong

Cho cánh diều nọ thẳng dong mây trời

 

Quẻ hai trăm hai mươi ba (223)

Tiến bộ thả bồi hồi

Xuân phong liễu nhứ suy

Thủy biên hành khách quyện

Chẩm bạn hữu ưu hoài”(60)

 

Một bước đi, một bước dừng

Gió xuân thổi liễu lưng chừng phất phơ

Bên sông, khách đã mệt phờ

Một mình bên gối, thẩn thờ lo âu

 

Quẻ đứng giữa hai đầu hung cát

Lòng bất an, bước dạt, bước xiêu

Bâng khuâng trong cảnh chợ chiều

Lấy ai gỡ rối cô liêu hộ mình

 

Công danh! Nẻo tiến trình dang dở

Tài lộc: lời cùng lỗ tương đương (70)

Cầu hôn: dỏ dở ương ương

Tranh tụng: có thắng cũng buồn như thua!

 

*Lao Tâm Khổ Tứ:• lo nghĩ vất vả, hao tổn nhiều sức lực tinh thần.

Từ đồng nghĩa: lao tâm cực trí, lao tâm khổ trí

Quẻ hai trăm hai mươi bốn (224)

Ngọc thạch do chung muội

Ná kham tiểu hối đa

Chung vô cữu tiếu kha kha

 

Ngọc đá còn mờ lối

Người lắm nỗi thở than

Rốt cuộc, thân không lỗi

Mỉm nụ cười hân hoan (80)

 

Người gặp quẻ phận đang dang dở

Như ngọc kia khi tỏ khi mờ

Một mai hết sự nghi ngờ

Thân danh lại đẹp trên tờ cảo thơm

 

Công danh: tạm thời đương lận đận

Xuất hành: chưa hết phận lao đao*

Cầu tài: chẳng đặng là bao

Cầu hôn: cổng kín còn rào chim xanh

 

Quẻ hai trăm hai mươi lăm (225)

Thùy dực dao thiên khứ (90)

Giai nhân tị nan hành

Nhất đồ kinh tế ý

Hựu thị mãn viên xuân

 

Trời cao vỗ cánh bay

Tỵ nạn xa quê rày

Kinh bang thêm tế thế

Mừng xuân nở đẹp ngày

 

*Lao đao: ở trạng thái bị chao đảo, mất thân bằng. Ở trong cảnh phải đối phó vất vả với khó khăn từ nhiều phía.

Người gặp quẻ gặp rày hoạn nạn

Khiến như chim hồng nhạn tha phương

Có điều, nhờ đức kinh bang  (100)

Đã trao phúc lạc thế gian đặng nhờ

 

Nên, rốt cuộc, đúng như chánh lý

Kẻ thành nhân chi mỹ, cho dầu

Trải qua một thoáng bể dâu

Rốt cuộc cũng được sang giàu hiển vinh

 

Quẻ ứng cuộc công danh: thành đạt

Xuất hành thì gặp các điều may

Cầu hôn, cầu tự, tốt thay!

Tranh tụng: nên bãi nại, rày mới an

 

Quẻ hai trăm hai mươi sáu (226)(110)

Giai tín chí

Khai tiếu nhan

Phi đằng nhất khứ

Phi vân thượng thiên

 

Tin vui chợt tới

Môi nở nụ cười

Tung mình bay bổng

Tót vời thiên cung

 

Quẻ phản ảnh tiền hung hậu kiết

Người ở hiền chẳng thiệt thòi đâu (120)

Tin vui xóa cảnh ưu sầu

Nụ cười xóa cảnh biển dâu đoạn trường

 

Công danh: khéo mở đường thành đạt

Xuất hành: thì đại cát rồi đây

Cầu hôn, cầu tự, đều hay

Vợ ngoan con hiếu xưa nay chi bằng

 

Quẻ hai trăm hai mươi bảy (227)

Thanh chiên không thủ cựu

Chi thượng sào sinh phong

Mạc vi nhất thời hỉ   (130)

Hoàn nghi thử tượng hung

 

Giữ chăn cũ làm chi

Tổ chim lay động gió

Khoan mừng tin vui nọ

Coi chừng đó hiểm nguy

 

Quẻ nhắn nhủ một khi ai đó

Gặp tin vui chớ có vội mừng

Vì trong hoan lại có hung

Hung hoan lẫn lộn coi chừng hiểm nguy

 

Ôm chăn cũ ắt chi được ấm (140)

Mối duyên xưa lấn cấn ân thù

Trên cành gió, tổ đong đưa

Dư cao vị trí, cũng dư ngặt nghèo

 

Việc công danh trăm chiều lận đận

Xuất hành: nên an phận thủ thường

Cầu tài, cầu tự, cầu hôn

Thảy đều bất lợi khéo nôn nóng gì!

 

Quẻ hai trăm hai mươi tám (228)

Mạc ngôn kinh cức ác

Chung vi loan phượng thê (150)

Mục tiền ưng hữu đãi

Há dụng tảo trù trừ

 

Chớ rằng gai gốc chốn này

Bởi chân loan phượng từng xây tổ mà!

Quản chi chờ đợi lân la

Cơ may sắp đến, bỏ qua lẽ nào?

 

Hoàn cảnh dẫu chẳng bao thông thuận

Hãy còn nhiều lấn cấn nhiêu khê

Nhưng xin chớ vội nhàm chê

Vì bên trong ẩn tiền đề công danh (160)

 

Khuyên ai chớ rắp ranh “Tham Đó

Bỏ Đăng” mà lỡ bộ có khi*

Thả mồi bắt bóng ích chi

Một tâm chung thủy đẹp thì tương lai

 

Xuất hành hãy khoan thai chớ vội

Cầu tài, hôn: chưa tới thời đâu

Nói chung mọi sự còn lâu

Xong rồi như ý sở cầu đó thôi!

 

 

 

 

*Tham Đó Bỏ Đăng:• ví kẻ thay lòng đổi dạ, không chung thuỷ trong tình yêu, tình vợ chồng

"Xin đừng tham đó bỏ đăng, Chơi lê quên lựu chơi trăng quên đèn.

Quẻ hai trăm hai mươi chín (229)

Thượng hạ hòa (170)

Ưu sầu quyết

Thiên chướng vân

Nhất luân nguyệt

 

Một khi trên thuận dưới hòa

Ắt sầu muộn sẽ tiêu ma tức thời

Ngàn non mây phủ tan rồi

Một vầng trăng sáng giữa trời nguy nga

 

Quẻ chủ sự nhân hòa tôn chỉ

Lấy chữ hòa làm chữ nhân sinh

Một khi hòa tức có bình (180)

Có bình là có quang minh đạo tràng

 

Nghĩa Lục Hòa bao gồm nhị đế

Lại bao hàm phúc tuệ song tu

Một hòa nở đóa vô ưu

Một hòa tỏa bóng trung thu gương rằm

 

Người gặp quẻ thuận dầm xuôi mái

Công danh tài lợi thảy hanh thông

Cầu hôn, cầu tự, nên công

Thiên thời, địa lợi: thong dong nhân hòa

 

Quẻ hai trăm ba mươi (230)(190)

Ngọc xuất Côn Cương thạch

Chu ly Cổ Độ than

Hành tàng chung hữu vọng

Dụng xả bất vi nan

Ngọc từ đá Côn Cương xuất hiện

Thuyền từ Cổ Độ chuyển ra khơi*

Hành tàng hy vọng sẵn rồi

Hoặc làm cũng thuận, hoặc thôi cũng tùy…

 

Quẻ chủ sự thuận tùy tôn chỉ

Con người nên thuận ý đất trời (200)

Cưỡng cầu luống uổng công thôi

Thừa thiên hưng vận thảnh thơi ngày mùa

 

Ngọc từ đá bày phô cốt cách

Gặp thời cơ hiển hách oai phong

Cá kia gặp vận nên rồng

Thuyền rời Cổ Độ, vượt dòng trường giang

 

Há chỉ có một đàng đi tới

Sẵn nhiều đàng mở lối ta đi

Lắng nghe hai chữ thuận tùy

Khi tiến khi thoái một khi cơ trời (210)

 

Sẵn tám hướng lại mười phương nữa

Cứ thuận tùy “thì” “thuở” mà đi

Ăn theo thuở, ở theo thì

Tùy duyên bất biến hộ trì Long Hoa

 

Quẻ hai trăm ba mốt (231)

Mục hạ ý nan thư

Hữu khách lai từ từ

Kim xa tuy lịch hiểm

Lận tất hữu chung dư

 

*Côn Cương, Cổ Độ: danh từ riêng

Trước mắt chẳng thư thả gì (220)

Có khách đến viếng một khi tà tà

Xe vòng lối hiểm đã qua

Một mai công việc ắt là hanh thông

 

Quẻ phản ảnh tiền hung hậu cát

Lại nhớ người gánh vác đỡ nâng

Có phần nhờ vả quý nhân

Khiến cho sự sự mười phân vẹn mười

 

Quẻ hai trăm ba hai (232)

Khả dĩ ký

Khả dĩ thác (230)

Sự trì trì

Vô suyễn thác

 

Bạn thân đáng gởi niềm tin

Bạn vàng đáng gởi trái tim cho người

Việc đời thảnh thảnh thơi thơi

Có chi gấp gáp có hồi sai ngoa

 

Quẻ phản ảnh đời ta có bạn

Nghĩa tri ân vô hạn tốt tươi

Dù nay chưa được thảnh thơi

Mai sau có lúc mặt trời mặt trăng (240)

 

Khuyên ai chớ băng hăng bó hó

Có hữu vi là có khổ đau

Trăng thanh gió mát một bầu

Nghiệm câu vô ngại mở đầu Long Hoa

 

Công danh sẵn bạn ta giúp đỡ

Chẳng bao lâu rỡ rỡ đai cân*

Xuất hành: ắt gặp quý nhân

Cầu hôn, cầu tự: dần dần cũng nên

 

Quẻ hai trăm ba ba (233)

Khủng cụ ưu tiên (250)

Giai tại mục tiền

Nhược phùng minh giám

Chỉ phá không truyền

 

Lo sợ ưu phiền

Trước mặt, triền miên

Giá có gương sáng

Dọi chân tướng liền

 

Người gặp quẻ đương cơn hung hiểm

Trăm nỗi lo sợ hiện nhãn tiền

Nhưng mà ngọc đặng người hiền (260)

Tỏ soi đường lối, ắt liền vượt qua

 

Điều quyết định chính là phúc ấm

Người ở hiền âu cũng gặp lành

Một khi vào cửa tử sanh

Lại gặp đại sĩ chỉ rành đường cho

 

Công danh: luống mịt mờ lận đận

Xuất hành: thêm lấn cấn ngựa xe

Cầu tài: bất lợi một khi

Cầu hôn: có kẻ vậy thì gièm pha

 

*Đai cân là cân đai: khăn bịt tóc để đội mũ và đai đeo ngang lưng trong lễ phục quan to thời phong kiến.

Quẻ hai trăm ba mươi bốn (234)  (270)

Nguyệt yểm vân gian

Hôn mê đạo lộ

Vân tán nguyệt minh

Tiệm nghi tiến bộ

 

Mây che lấp một vầng trăng tỏ

Trời tối tăm đâu rõ lối đường

Mây tan, trăng lại tròn gương

Cho người thong thả bước đường thanh vân

 

Quẻ tuy xấu mà không tuyệt vọng

Vì tuy mây che bóng vầng trăng (280)

Nhưng từ muôn thuở gương hằng

Vẫn hằng hữu cái lương năng tuyệt vời

 

Cái lương năng tự ngời ánh sáng

Để sau thời mây ám sương u

Lại bèn thi triển công phu

Mà ngời ánh sáng xuân thu vạn đời

 

Quẻ hai trăm ba lăm (235)

Đạo lộ tại chiêu hô 

Phong ba nhất điểm vô

Thời thừa tâm tự loạn (290)

Toàn trượng quý nhân phù

 

Miệng hô, tay vẫy dọc đường

Phong ba phẳng lặng, bốn phương an bình

Cớ chi rối loạn tâm tình

Quý nhân phò trợ, việc mình ắt nên

Quẻ phản ảnh nỗi niềm đôn đáo

Tâm bất an chào xáo đông tây

Dĩ bất biến”- lẽ xưa nay

Lấy chi “ứng vạn biến” rày cho an?

 

Khi tâm đã chẳng nhàn mãi rối (300)

Lấy dật đâu mà đối đãi lao?

Lời vàng đức Phật xưa trao

Hành pháp giới định tối cao Niết Bàn

 

Người gặp quẻ nhớ an tâm trước

An tâm rồi ắt được an hơn

Lợi, danh, hôn, tự… vân vân…

Hãy nên tri chỉ, đợi tuần thới lai

 

 Quẻ hai trăm ba mươi sáu (236)

Lâm uyên phóng câu

Thanh tuyệt điểm lai (310)

Cự ngao tùy đắc

Bất dụng nghi sai

 

Ngồi bên vực thẳm buông câu

Nước trong leo lẻo thấy đâu bụi trần

Cá ngao câu được vô ngần

Xênh xang vận đỏ, phóng tâm thu về

 

Quẻ thượng cát thỏa thê thu hoạch

Thiên địa nhất đắc sách tam tài

Nhân hòa, địa lợi, thiên thời

Thảy đều khế hợp nụ cười vô vi (320)

 

Người gặp quẻ muốn chi chẳng được

Ấy bởi chân quả phước huyền vi

Bao xưa niệm đức từ bi

Thiện long thánh chủng một khi tâm điền

 

Có gieo hạt ắt liền có gặt

Mùa gặt toàn hạt chắc hạt thơm

Gieo nhiều lại gặt được nhiều

Một tâm phước tuệ mở đường Long Hoa

 

Quẻ hai trăm ba mươi bảy (237)

Vô trung ưng hữu trực (330)

Tâm sự hoàn thành thích

Vân tán nguyệt trùng viên

Thiên lý phong phàm cấp

 

Đang không mà có dựng

Tâm sự lắm lo phiền

Mây tan, vầng nguyệt tỏ

Buồm lướt gió như tên

 

Quẻ trung cát, vui, phiền lẫn lộn

Đợi trăng tròn thuận hướng ra khơi

Một khi đã gặp thiên thời (340)

Nhất phàm phong thuận*… thảnh thơi tiến trình

 

Công danh với xuất hành: hãy gượm

Chớ vội vàng kẻo vướng chông gai

Như cầu tự: ắt sinh trai

Cầu hôn kết quả một mai như nguyền

*Nhất phàm phong thuận: thuận buồm xuôi gió

Quẻ hai trăm ba mươi tám (238)

Tạo hóa sinh lai tín tự nhiên

Sử chinh thiên lý phúc miên miên

Công danh đắc tựu thần minh trợ

Xà thỏ tương phùng định biến thiên”(350)

 

Tạo hóa sinh thành vốn tự nhiên

Đoàn quân ngàn dặm phúc miên niên

Công danh cậy có thần minh trợ

Rắn thỏ tương phùng khéo biến thiên

 

Người gặp quẻ rất nên duyên phúc

Được thần linh trợ lực đỡ nâng

Công thành danh toại mười phân

Tuy nhiên phải nhớ lưu tâm đề phòng

 

Vào thời điểm tương phùng rắn, thỏ

Tức hai năm Tỵ đó Mão này (360)

Coi chừng có cuộc đổi thay

Phải cao cảnh giác họa may thoát nàn

 

 

Quẻ hai trăm ba mươi chín (239)

Đại trượng thần uy

Quần ma tiêu diệt

Diệt liễu hựu tu uy

Thần uy diệt cực lực

Lao lao ký thủ miễn

Trí cửu hậu thất điệt

 

 

 

Thần uy tượng lớn (370)

Quét sạch thần ma

Quét ma sạch uy thần càng vượng

Ý chí chẳng phôi pha

Một điều nên nhớ lấy:

Kỷ cương khá giữ gìn!

 

Người gặp quẻ vững bền nội lực

Cuộc tranh đua đang được phần hơn

Ấy nhờ chính nghĩa kim cương

Dựa trên đạo lý cương thường thần uy

 

 

Vung trượng lớn xua đi ma chướng (380)

Mở đường cho thịnh vượng tâm linh

Mở đường cho cả nhân sinh

Đi lên tới cõi thái bình Long Hoa

 

Đạo là thế: chính tà tương đấu

Nhờ đức kia thẩm thấu thần linh

Thì dù gặp cảnh linh đinh

Cuối cùng, chánh cũng quang minh thắng tà

 

Các mưu sự như là danh lợi

Cầu tự, hôn: khá đợi lực thần

Một khi thần lực chuyển vần (390)

Ắt là kết quả mười phân vẹn mười

 

 

 

 

 

Quẻ hai trăm bốn mươi (240)

Đạo tất kiên tâm

Kiên tâm tất đạo thành

Kiến công huân bình

Hồi trình tạo mao am

Tu chân thân nhất nhật

Phi tiên ban liệt danh

 

Tu đạo ắt phải kiên tâm

Có kiên tâm, đạo toàn chân mới thành (400)

Một khi nghiệp sự viên thành

Phải lo thân thoái cho nhanh mới tròn

Am mây khéo dựng đầu non

Chân như đạt đặng, bảng son tên vàng

 

Ý quẻ đã rõ ràng mồn một

Năng lượng tâm linh rốt ráo thay

Ngoài cái sức của mình đây

Lại còn cái sức của rày tâm linh

 

Một khi đã viên thành đạo quả

Năng lượng tâm đã tỏ thần thông (410)

Ắt là sự nghiệp hanh thông

Cứu nhân độ thế nên công quả rồi

 

Lại phải biết cơ trời bí nhiệm

Việc thành rồi chớ tiến thân thêm

Phải lùi chân, trở bước liền

Kẻo không, lại mất oan khiên một đời

 

 

Vì kịch bản đời đời vẫn thế

Cá đặng rồi, thì để nôm chi

(Tử Phòng rõ chuyện an nguy

Giúp xong nghiệp Hán cáo về núi non)(420)

 

Hỏi ai đó sao còn nấn ná

Cái công lên bao nả đáng chi

Sao còn nán lại, chưa đi

Để cho ai đó phân bì nọ kia!

 

 Quẻ hai trăm bốn mốt (241)

Nhất niệm thượng thiên đường

Nhất niệm nhập địa ngục

Địa ngục thiên đường

Tiên phân vinh nhục

Tự lập niệm đầu yếu chân (430)

Bất khả tùy nhân lục lục

 

Một niệm lên thiên đàng

Một niệm xuống địa ngục

Địa ngục, thiên đàng

Này vinh, này nhục

 

Một niệm khởi đầu nên chính trực

Việc chi theo thế tục xiên quàng

Ấy là ý rõ ràng Phật đạo

Nhất thiết duy tâm tạo… Long Hoa…

 

Mỗi sự gần, mỗi sự xa (440)

Đều do tâm thức này mà tạo sinh

Khởi nên một niệm lành, ta sẽ

Có ngay thiên đường để hân hoan

Khởi nên một niệm ác gian

Tức thì địa ngục trong gang tấc này

 

Thiên đàng, địa ngục rày vinh, nhục

Chẳng qua là ảnh lục từ tâm

Một khi tâm sạch bụi lầm

Thiên đàng sẽ hiện trong ngần lưu ly

Một khi tâm dấy sân si (450)

Địa ngục sẽ hóa A Tỳ thảm thương

 

Lời quẻ khuyên đúng nguồn chánh pháp:

Chánh niệm là cực lạc Tây Phương

Một niệm chánh mở thiên lương

Cho ta trở lại quê hương chính mình

 

Một tà niệm khởi sinh ác nghiệp

Khiến luân hồi muôn kiếp linh đinh

Diệu thay lời quẻ Khổng Minh

Bên trong lý dịch có kinh Phật thừa

 

Quẻ hai trăm bốn hai (242)  (460)

Dương dật quần nhật đối dân

Phùng ngưu khẩu tiện giảo nhân

Nhất cá quân, nhất cá thần

Quân thần hữu tá kinh

Tu trượng chân thần

Chứng cứu thương sinh

Dê ngơ ngác lạc đàn

Gặp trâu bỗng cắn quàng

Vua tôi đồng kêu cứu

Cầu thần giúp thế gian (470)

 

Người gặp quẻ hiện đang khốn đốn

Hạn năm Mùi thương tổn lắm thay

Lân la cho tới Sửu này

Những tai cùng họa khéo đày đọa nhau

 

Thời vận đã nhuộm màn đen tối

Lực bất tòng tâm nỗi éo le

“Ai ơi lắng lặng mà nghe

Dữ rằng việc trước, lành dè thân sau”

 

Công danh chớ cưỡng cầu oan uổng

Cầu tài: thêm lỗ vốn mà thôi (480)

Cầu hôn chẳng đặng như lời

Cầu tự: ắt phải cậy nơi thánh thần

 

Quẻ hai trăm bốn ba (243)

Nhược thị hữu duyên nhân

Nhất chỉ tiện hồi thủ

Chấp mê bất ngộ giả

Lũ dẫn dã bất tẩu

 

Như gặp bạn hữu duyên

Một trỏ, quay đầu liền

Như gặp người mê muội (490)

Hoài công dắt, chẳng nên

 

Thế mới biết sẵn duyên với tuệ

Thì cơ may thời thế mới nên

Ví như hiếu tuệ làm duyên

Cờ kia dẫu đến tay nên được nào?

 

Cái gốc của thành cao quả quý

Chẳng chi ngoài cái trí kim cương

Một trong năm mối đạo thường

(Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín)đương cơ này!

 

Người gặp quẻ nên rày suy gẫm (500)

Dẫu cho mình có thuận thời cơ

Nhưng mà nếu thiếu căn cơ

Gọi là bản lãnh dễ xơ múi gì!

 

Quẻ hai trăm bốn mươi bốn (244)

Nguyệt nhi thăng đông

Thanh quang khả ấp

Vạn lý vô vân

Hải thiên nhất bích

 

Trăng tỏ phương đông

Vằng vặc một vầng (510)

Mây quang muôn dặm

Biển trời màu xanh

 

Ấy quẻ dành cho người cao sĩ

Bước đường mây phước tuệ song song

Như vầng trăng tỏ phương đông

Thể hiện đạo cốt tiên phong siêu phàm

 

Chẳng những thế đức càng rộng bủa

Khắp quần sanh nương tựa quang huy

Mây quang vạn dặm một khi

Ấy nhờ ân, lại nhờ uy một người (520)

 

Phong cốt đã ngời ngời như thế

Lại gặp duyên thời thế hanh thông

Hẳn rằng muôn sự đều xong

Lợi riêng vốn lợi ích chung chan hòa

 

Công danh: rõ thật là vinh hiển

Xuất hành thêm thuận tiện mười mươi

Cầu tài: một vốn bốn lời

Cầu hôn, cầu tự: thảnh thơi vẹn nguyền

 

Quẻ hai trăm bốn lăm (245)

Nam nhi nhược đắc phong hầu ấn (530)

Bất phụ nhân gian tẩu nhất biên

Công thành thân thoái

Yên hà khiếu ngạo

Thoát khước tử la bào

Phương thị nam nhi đạo

 

Nam nhi đã đặng ấn phong hầu

Bỏ lúc phong trần chốn bể dâu

Công thành danh thoái

Thơ túi, rượu bầu

Cởi bào tía, vui tiếu ngạo (540)

Rỡ ràng nam nhi đạo

 

 

Người gặp quẻ tiến trình viễn đại

Công thành thêm danh toại tròn vuông

Có điều: đạo lý thiên lương

Công thành, thân thoái mới suôn lẽ đời

 

Nam nhi đạo! Tuyệt vời thần toán!

Chí nam nhi! Thỏa đáng đấu tranh!

Có điều khi việc đã thành

Há nên ở đó mà tranh với người?

 

Ai chẳng biết tuồng đời lỉnh kỉnh (550)

Miếng lợi danh đủng đỉnh nọ kia

Cứ xem tấn kịch Nhị Khê

“Dữ răn việc trước, lành dè thân sau”

 

Quẻ hai trăm bốn mươi sáu (246)

Tâm nguyệt hồ ly

Mê cảm thế nhân

Thế nhân bất sát

Diên cửu khinh thân

 

Hồ ly dưới nguyệt

Mê hoặc thế nhân (560)

Thế nhân không giết

Lâu ngày hại thân

 

Người gặp quẻ đang tuần ngộ hiểm

Có hồ ly ẩn hiện xung quanh

Vấn vương hai chữ “chẳng đành”

Nguy cơ thập tử nhất sanh uổng đời!

 

Khuyên ai chớ đứng ngồi kề cận

Lũ quỷ ma tán tận lương tâm

Lấy điều họa của tha nhân

Làm điều phúc của bản thân chính mình (570)

 

Công danh với xuất hành: bất lợi

Cầu tài: nên cảnh giới giai nhân

Cầu hôn: phòng bị yêu nhân

Nói chung: phải giữ chánh tâm mới tròn!

 

Quẻ hai trăm bốn mươi bảy (247)

Mạc địa cuồng phong khởi

Đại thụ tận hân dương

Chi diệp vị điêu linh

Bồi thực chung vô dạng

 

Đất bằng nổi trận cuồng phong (580)

Đại thụ bỗng chốc, tróc long gốc rồi

Ví như cành lá chưa rời

Gắng công vun vén lại tươi tốt mà

 

Người gặp quẻ rõ là ngộ hiểm

Có điều, trong ngộ biến tòng quyền

Dẫu rằng gốc tróc cây nghiêng

Một khi cành lá còn nguyên chưa rời

 

Ắt với bản lãnh người quân tử

Lấy nhẫn kia làm chữ trọng tâm

Thì, với nỗ lực quyết tâm (590)

Sẽ phục sinh được chính thân mạng mình

 

Ấy cái nghĩa cánh sinh tự lực

Của những người có đức có tâm

Dù cho cát lỡ bụi lầm

Cuối cùng cũng vượt được truân chuyên này

 

Quẻ hai trăm bốn mươi tám (248)

Hư nhật vượng tướng

Pháp yếu suy tầm

Tứ vi toàn nhiễu

Đối địch xung doanh”(600)

 

Ngày hư tướng vượng huyền vi

Nương theo chánh pháp mà suy mà tầm

Bốn bề nhiễu loạn trung tâm

Vận trù quyết sách gỡ dần mối lo

 

Người gặp quẻ đắn đo trăm nỗi

Khuyên ai đừng bối rối đảo điên

Chánh tâm phải giữ cho chuyên

Lấy tĩnh chế động ắt nên công trình

 

Đời đâu dễ được bình yên mãi

Cũng có phen gặp phải lao đao (610)

Bốn bề thọ địch lao xao

Tĩnh tâm ắt nghĩ mưu cao được liền

 

Một khi thoát được triền với phược

Ắt tìm ra hạnh phước tự do 

Công danh phải khéo đắn đo

Cầu hôn, cầu lợi, phải dò nông sâu

 

Quẻ hai trăm bốn mươi chín (249)

Vinh khô tảo định mạc ta thương

Tân khổ tha bang

An hưởng gia hương (620)

Vi tha nhân tác giá y thường

Kim nhật quân thường

Tha niên cải điệu biệt nhân thường

 

Hay, hèn định sẵn chớ than van

Sống kiếp tha phương luống lỡ làng

An hưởng gia hương vui thủ phận

Vì người may áo cưới xênh xang

Áo cưới mình may, người khác mặc

Quýt làm cam hưởng: khéo đa mang!

 

Người gặp quẻ chớ than với thở (630)

Tiền định kia hay dỡ sẵn rồi

Tha hương thất thểu bước đời

Hồi hương chắc được thảnh thơi an nhàn

 

May áo cưới muốn dang dở phận

Mình may cho người bận: éo le!

“Ai ơi lắng lặng mà nghe

Dữ răn việc trước, lành dè thân sau”

 

Quẻ hai trăm năm mươi (250)

Nữ nhi đại hỷ

Lâm môn giá lương nhân (640)

Thiêm tử tôn đồng

Bái thụ hoàng ân

 

Việc mừng lớn nhất đời nhi nữ

Là lấy chồng gặp cửa lương nhân

Một mai, hòe quế đầy sân

Vui mừng cảm tạ hoàng ân đương triều

 

Người gặp quẻ đương chiều may mắn

Như gái ngoan gặp đặng chồng hiền

Tôi ngay gặp đặng vua hiền

Ơn vua lộc nước vẹn tuyền công danh (650)

 

Công danh đã rành rành thành tựu

Xuất hành: nhật tân hựu nhật tân

Cầu hôn: gặp đặng lương nhân

Cầu tự: quý tử mười phân vẹn mười

 

Quẻ hai trăm năm mươi mốt (251)

Mộc sinh hỏa

Khẩu bất cấm

Phong điên tác chứng

Hàn nhiệt tương xâm

 

Mộc kia sinh hỏa (660)

Miệng chẳng câm lời

Phong điên gây họa

Hàn nhiệt nguy đời

 

Mộc ấy thuộc về can- lửa vượng

Khiến gây nên hiện tượng phong điên

Lửa này công thẳng vào tim

Khiến cho thân mạng khó yên được nào!

 

Quẻ rất xấu, trong hao ngoài thiệt

Thân bại thêm danh liệt là đây

Nhắc ai gặp phải quẻ này (670)

Phải lo niệm Phật liệu rày ăn năn!

 

Quẻ hai trăm năm mươi hai (252)

Hưu, hưu, hưu

Ngộ liễu tam niên hựu lục tuần

Bất mãnh tỉnh

Họa đáo đầu

 

Thôi, thôi, thôi

Suốt ba năm sáu tháng trời

Không sớm tỉnh

Luống tiêu đời (680)

 

Người gặp quẻ đang hồi hoạn nạn

Hạn ba năm sáu tháng dầm dề

Tai bay vạ gió ê chề

Như chưa tỉnh ngộ có khi tiêu đời

 

Trước thử thách nhắc người trong cuộc

Hãy thuộc lòng lấy một chữ thôi

Ấy là chữ nhẫn ai ơi!

Tập trung tất cả đất trời kim cương

 

Vốn chữ nhẫn, chữ vương mọi chữ

Đức nhẫn là đức chủ của tâm (690)

Một khi điều phục tham sân

Ấy là lúc Nhẫn hiện thân Di Đà

 

Công danh: chớ sa đà thêm họa

Tài, lộc: coi chừng vạ vào thân

Cầu hôn: khó gặp tương nhân

Cầu tự: chẳng đặng truyền nhân như nguyền

 

Quẻ hai trăm năm mươi ba (253)

Hạm lan khởi hỏa

Nghiệt súc tao ương

Dự phòng đắc lực (700)

Diệt hỏa thành khang

 

Củi, chuồng bén lửa

Gia súc mắc nàn

Có đề phòng sẵn

Dẹp lửa, nhà an

 

Người gặp quẻ nên phòng hỏa hoạn

Lửa nhỏ mà nhất đốm hóa to

Phải cần phòng bị ngay cho

Đợi khi lửa cháy tới giò, ắt nguy

 

Cuộc đời lắm bất kỳ hung hiểm (710)

Ngoài lửa ra còn chuyện nước nôi

Nhì nhằng, tứ đại lôi thôi*

Tam tai, bát nạn, thương ôi phận người

 

Khuyên ai nhớ hướng đời về Phật

Hướng về Ba La Mật bờ kia

Long Hoa mở đón ai về

Bỏ ngôi nhà lửa về ngôi Di Đà

 

*Nhì nhằng: ngoằn ngoèo và đan chéo nhau, tỏ ra không rạch ròi, ở trạng thái không ra tốt cũng không ra xấu, chẳng ra sao cả.

Quẻ hai trăm năm mươi bốn (254)

Dĩ toại tâm đầu nguyện

Thủy tri chí khí thân (720)

Tam xuất tu bả ác

Tần tần định thái bình

 

Tâm kia đã vẹn tình

Thỏa chí nguyện bình sinh

Sự sự, tay cầm vững

Rồi, toan chuyện thái bình!

 

Người gặp quẻ hiển vinh rất mực

Đã qua rồi bĩ cực thái lai

Sự thành đã chắc một hai

Trị, bình vẹn vẻ trong ngoài tròn vuông!(730)

 

 Mấy khi được cát tường như thế

Ấy rõ ràng phúc tuệ viên dung

Ở đời muôn sự của chung

Hơn nhau một tiếng anh hùng là đây!

 

Xuất hành: đã tới ngày thắng hội

Hội Long Hoa nguồn cội Tâm Linh

Quan, hôn, tài, lộc, tròn xinh

Vũ môn cá vượt vô minh hóa rồng!

 

Quẻ hai trăm năm mươi lăm (255)

Phúc tinh chiếu ánh (740)

Quế tử hương văn

Mãn thiên tinh đẩu

Quang huy thế nhân

Phúc tinh chiếu ánh rạt rào

Lại thêm chòi quế ngọt ngào đưa hương

Đầy trời tinh đẩu thiên phương

Quang huy xán lạn soi đường thế nhân

 

Quẻ khẳng định mười phân ngũ phúc

Lộc thọ kia chen chúc khang ninh

Người đâu phúc tuệ tròn xinh (750)

Tam dương khai tháiđẹp tình nước non

 

Quẻ đại cát vuông tròn thử bĩ

Lợi tha bên lợi kỷ song song…

Nguyện từ bi một tấm lòng

Nhất tâm gạn đục khơi trong có đời!

 

Người như thế ấy người quân tử

Đức dường kia đức của hiền nhân

Ai kia: đồng bệnh tương lân

Ai đây: đồng thể tương thân tuyệt vời!

 

Quẻ hai trăm năm mươi sáu (256)(760)

Đông nam địa

Tương lai tự cố khư

Yên kế địa

Thương sinh vô tồn tế     

Nhược yếu đại phấn hùng tâm

Thủy nguyên bất tri hà xứ

 

*Tam Dương Khai Thới (Thái) = Ý nghĩa Quẻ ĐỊA THIÊN THÁI trong Kinh Dịch

Dãy đất phía đông nam

Tương lai không thành gì cả

Dân tình tơi tả

Đất Yên kế này tàn tạ lang thang (770)

Một phiến hùng tâm cần khơi dậy

Cho đời sớm tỏ ánh hào quang!

 

 

Người bản lĩnh nhưng đang gặp hạn

Cảnh binh đao ly tán quê hương 

Dân tình tơi tả thảm thương

Khuyên ai đứng dậy đảm đương sơn hà

 

Một là ổn việc nhà sau trước

Hai là an việc nước đó đây

Sao cho xứng mặt râu mày

Thất phu hữu trách, huống đây lại là…(780)

 

Quẻ hai trăm năm mươi bảy (257)

Tử hữu nhật

Sinh hữu thời

Hà sự trù trừ  

Phiêu nhiên nhất vãng

Tâm thượng vô nghi

 

Thác có buổi

Sống có thời

Việc chi thậm thụt thói đời

Sao không đứng dậy thảnh thơi lên đường?(790)

 

 

Người gặp quẻ hẳn đương nghi ngại

Chẳng biết đi, hay lại, đôi đàng

Quẻ kia thông điệp rõ ràng:

Muốn nên, phải quyết chớ chàng ràng chi!

 

Ở đời hễ quá nghi ắt ngại

Mà ngại thì ắt phải hoang mang!

Hoang mang ắt dễ lỡ làng

Lỡ làng ắt dễ cây đàn ngang cung!

 

Cho nên bậc anh hùng lâm sự

Phải quyết tâm như thử hùng anh (800)

Một phen đã quyết thì giành

Đã đẵn thì phát cả cành lẫn cây!

 

Công danh: phải quyết ngay mới được

Xuất hành: mau dấn bước lên thôi! 

Cầu hôn, cầu tự, mười mươi

Quyết tâm ắt đặng nụ cười hảo duyên!

 

Quẻ hai trăm năm mươi tám (258)

Vãng lai hành tịch xứ

Thốt nhiên trước nhất kinh

Sài lang nhược đương đạo (810)

Trảm diệt vạn xưng tâm

 

Qua lại nơi hoang vắng

Tự dưng sự thất kinh

Gặp sài lang đứng chắn 

Quét sạch thỏa bình sinh

 

Người gặp quẻ, cảnh tình gay cấn

Gặp sài lang đứng chặn trên đường

Dẫu rằng có trải kinh mang

Nhưng rồi nhờ chí hiên ngang anh hào

 

Bèn vận sức dồi dào sẵn có (820)

Quét sạch bầy sài nọ lang kia

Cho quang sạch lối đi về

Cho người đi lại đề huề gió trăng

 

Công danh: phải khó khăn mới đạt

Xuất hành: nên cẩn tắc vô ưu*

Cầu hôn: chẳng đặng như cầu

Cầu tài, cầu tự: trước sau khó thành!

 

Quẻ hai trăm năm mươi chín (259)

Bát môn phân bát vị

Cửu tinh bố cửu phương (830)

Thanh xích hoàng bạch hắc

Ngũ sắc quyển cẩm trang

Giao phong đối lũy

Lưỡng lưỡng tương đương

 

Tám cửa chia tám vị

Chín sao tri chín phương

Xanh đỏ vàng đen trắng

Năm sắc dệt nên chương

Giao phong đối trận

Hai bờ tương đương (840)

 

*Cẩn tắc vô ưu:Cẩn: Kính cẩn, tôn kính. Tắc: thì. Vô: không. Ưu: lo.

Cẩn tắc vô ưu: Cẩn thận thì không lo lắng về sau.

Người gặp quẻ đương cơn tranh chấp

Đã dễ chi lấy dật đãi lao

(Như mà đặng dật đãi lao

Ắt là cứu cánh phải cao hơn người)

 

Còn nay thì phải bơi phải lội

Vì đôi bên tương đối cân phân

Ví như muốn đặng hơn phần

Ắt phải dụng đến mười phần lược thao

 

Công danh: chớ vướng vào kẻo lụy

Xuất hành: nên du hí là nên (850)

Cầu tài, cầu tự, cầu hôn:

Phải tua đặt chữ trí lên trên đầu!

 

Quẻ hai trăm sáu mươi (260)

Chung thân bất tập

Thượng tại thế khước

Uổng nhiên luân hồi

Bất năng vĩnh lạc

Thâm khanh tạm

 

Suốt đời chẳng chịu tập tành

Bị người quở trách uổng danh râu mày (860)

Luân hồi không thoát uổng thay!

Sa chân địa ngục có ngày ai ơi!

 

Quẻ nhắc nhở ai người thiểu chí

Chẳng lo mài sắt để nên kim

Uổng một đời sống vô duyên

Không lo tu tập để nên danh người!

Long Hoa trước mặt ngời thắng hội

Không lo tu cởi bỏ xích xiềng

Ôm hồi vọng tưởng đảo điên

Biết bao giờ mới ghé thuyền bờ kia?(870)

 

Công danh: ắt trăm bề trắc trở

Xuất hành: cùng bước dở cùng dang

Cầu hôn, cầu tự, cầu an

Thảy đều vô vọng, khó toàn ước mơ!

 

Quẻ hai trăm sáu mươi mốt (261)

Lưỡng cá tử nữ

Đồng đáo tề hành

Âm dương hòa hợp

Mưu tác hân hoan

 

Một đôi nam nữ (880)

Song bước bên nhau

Phụng loan hòa hợp

Vui đời mai sau

 

Quẻ báo sự tâm đầu ý hợp

Việc nhà rồi việc nước vân vân…

Một khi nhân sự hòa đồng

Thiên thời địa lợi cũng không ra ngoài

 

Ấy cái lẽ vãng lai tương ứng

Từ âm dương, xây dựng càn khôn

Tương sinh tương khắc tương đương (890)

Tương giao, tương đối- sinh tồn diệt vong

 

Người gặp quẻ nằm trong thịnh vận

Công danh: khả bất tận đường mây

Cầu hôn: thượng cát lắm thay!

Cầu tự: ắt sinh trai nối dòng

 

Quẻ hai trăm sáu mươi hai (262)

Trung hữu huyền cơ phú

Kê minh phương hiển lộ

Mãnh nhiên ngộ thiền quan

Đả phá quân môn lộ”(900)

 

Bên trong dường có huyền cơ

Tiếng gà gáy sáng sương mờ dần tan

Hốt nhiên chứng ngộ thiền quan

Mở toan cánh cổng xênh xang đất trời

 

Cơ huyền vốn sẵn nơi tâm thức

Chút tĩnh tâm lập tức hiển linh

Cửa thiền hiển lộ tâm linh

Thong dong vào cõi tự tình Long Hoa

 

Trở lại chuyện đời ta thường nhật

Giữ tấm lòng cho thật tinh khôi (910)

Thẳng ngay trong sạch tính người

Ấy là thiên lý rạng ngời huyền cơ

 

Được như thế cơ đồ ắt vững

Ngũ phúc lâm môn chứng đạo thường

Rõ ràng một khối thiên lương

Cửa trời rộng mở con đường xênh xang

 

Quẻ hai trăm sáu mươi ba (263)

Sổ vĩ kim ngư

 Thôn nhị tị can

Điếu liễu hồi đầu gia thực (920)

Phiên hiềm thái phí

Ngũ hổ tứ hải ngao du

 

Kim ngư đã mắc rồi

Ôm cần trở về thôi

Để nhà ăn cũng phí

Sông hồ phỉ chí chơi

Quẻ ứng vận chí trai hồ phỉ

Với tài kia khả dĩ hiên ngang

Việc gì ru rú xó hang

Sao không cất bước mà tang mà bồng (930)

 

Mà đem sức anh hùng vị ngộ

Đội đá vá trời thử một phen

“Trong đầm gì đẹp bằng sen

Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng”

 

Công danh: ắt trên đàng thuận lợi

Xuất hành: thuyền ắt tới bờ kia

Một cành quả phúc xum xuê

Nơi tha hương chọn có khi đạt nguyền

 

Quẻ hai trăm sáu mươi bốn (264)

Mão nhật thỏ xuất lâm (940)

Ngọ thời chính phúc lâm

Mão sinh ư Dần

Phương kiến thiên tâm

Ngày Mão, thỏ ra khỏi rừng

Giờ Ngọ, sau phúc tưng bừng giáng lâm

Mão là con đẻ của Dần

Muốn gì phải hỏi thiên tâm mới tròn

 

Quẻ nhắc nhở quan tâm chữ Mão

Năm, tháng, ngày có Mão thì nên

Chữ Dần ai đó chớ quên (950)

Có Dần có Mão càng thêm vững vàng

 

Thời sinh thế, thời càng thuận lợi

Ý thiên thời thuận tuổi can chi

Người trong cuộc khéo vinh quy

Chẳng qua cũng bởi thuận tùy thời cơ

 

Xuất hành: hãy nên chờ năm Mão

Năm Ngọ kia hoàng đạo phúc tinh

Một lòng đã quyết công danh

Những Dần, Mão, Ngọ khéo thành đại công

 

Quẻ hai trăm sáu mươi lăm (265)(960)

Nhật trung bất quyết

Nhật đáo phương minh

Nhất trường hảo sự

Lục Giáp đồng thành

 

Giữa ngày chưa quyết

Tới ngày ắt biết

Hảo sự một trường

Đồng thành sáu Giáp

 

Việc chưa đến, khó mà đoán trước

Việc đến rồi mù trớt ngọn ngành (970)

Một trường hảo sự tốt lành

Cả sáu ngày Giáp đồng thành ngày xuân

 

Sáu Giáp ấy: Giáp Dần, Giáp Tý

Giáp Tuất rồi thủ thỉ Giáp Thân

Giáp Ngọ, Giáp Thìn, chuyển luân

Mệnh danh Lục Giáp dự phần Can Chi

 

Người trong quẻ nhiều nghi lắm ngại

Mãi suy đi tính lại loanh quanh

Đợi khi việc đã rành rành

Cờ kia chẳng phất tay, đành… lỡ …tay…(980)

 

Hãy lưu ý sáu ngày chữ Giáp

Ấy những ngày dễ đạt thành công

Đừng nên nghi ngại lông bông

Kẻo mà vận đáo lai không hưng thời

 

Quẻ hai trăm sáu mươi sáu (266)

Hồ túc thị yêu tinh

Viên hầu cập thụ tinh

Nhập sơn ngộ thử giả

Mê liễu tính hòa tâm

 

Hồ cáo cùng khỉ vượn(990)

Đâu lại hóa thành tinh

Lên nên gặp quỷ trượng

Tâm thần hóa bất minh

 

Người gặp quẻ đang tình cảnh khó

Gặp những ma quỷ nó trói trăng

Tinh thần bất định lăng xăng

Khiến cho sóng dậy đất bằng không thôi

 

Muốn vượt thoát khúc nôi điên đảo

Phải hướng tâm về đạo Long Hoa

Lấy Phật pháp thắng tà ma (1000)

Một khi tâm tịnh, ắt là cảnh yên

 

Tâm là chủ, cảnh bèn là khách

Tâm là vua, cảnh ắt là tôi

Một khi tâm đặng thảnh thơi

Cảnh mà mê chẳng vui cười theo tâm

 

Quẻ hai trăm sáu mươi bảy (267)

Trích lậu thanh thôi

Kê xướng tán hành

Nhân trục đội phóng

Vãn độ quan tân(1010)

Tiền trình vô lượng

 

Giọt đồng với lại canh gà

Giục người, thúc bạn đường xa khởi hành

Quá quan, dù bước chẳng nhanh

Tiến trình vô lượng sẵn dành cho ai

 

Ý quẻ giục giã người gặp quẻ

Chớ trù trừ, mau lẹ bước thôi

Rõ ràng địa lợi, thiên thời

Một đi, ắt sẽ tới nơi, lo gì!

Bước hành giả thuận tùy cơ lý(1020)

Cứ theo đường thẳng, ý trung dung

Một khi, vượt thoát lao lung

Tới nơi thủy tận sơn cùng: chân tâm

 

Ấy Phật tánh- cũng đồng không tánh

Không tánh: tâm vượt lánh duyên trần

Đã không trước ý mê lầm

Phật tánh rạng rỡ tánh không nhiệm mầu

 

Quẻ Dịch lý khác đâu Phật lý

Cũng đồng nguyên như thị mà ra

Không người, lại cũng không ta(1030)

Không nhất, không nhị: ấy là Như Lai!

 

Công danh: hậu vận dài hiển hách

Xuất hành: nên cấp bách đăng trình

Cầu tài: cứ việc tiến hành

Một phen cầu tự: ắt sanh con hiền!

 

Quẻ hai trăm sáu mươi tám (268)

Nhân tại thiên nhai ngoại

Cửu phạp tín âm lai

Gia nhân tần vọng nhãn

Thảo mộc sướng hung hoài”(1040)

 

Người ở ngoài chân trời

Bằn bặt chẳng tăm hơi

Gia nhân mòn mỏi mắt

Riêng mình mãi miết chơi!

 

Đời có thiếu chi người như thế

Tuy mãi hoan, chẳng kể đạo Người

Sinh ra, tất hữu trách rồi

Ơn cha, nghĩa mẹ, vua tôi nước nhà

 

Sao có thể sa đà dục lạc

Phận làm người chi khác súc sinh (1050)

Nên cho dầu tới súc sinh

Gẫm ra còn có chút tình nghĩa ơn!

 

Khuyên ai đó phải luôn tâm niệm

Làm chủ mình, tự khiến lấy mình

Đừng cho lục tặc vô minh

Nó điều nó khiển cái mình trượng phu

 

Công danh, xuất hành: vô hy vọng

Cầu hôn, cầu tự: cũng không xong

Nói chung, một mớ bòng bong

Dành cho những kẻ sống trong hư hèn!(1060)

 

Quẻ hai trăm sáu mươi chín (269)

Giá khỏa thủ hạ

Nhất huyệt sinh thành

Nhược thiên thử thổ

Phúc lộc biền trăn

 

Hang sâu dưới gốc cây

Một huyệt thăm thẳm này

Giá dời được tới đó

Phước lộc ắt vun đầy

 

Dưới gốc cây có hang tự có (1070)

Giá thiên cư tới đó thì hay

Phúc kia lộc nọ đủ đầy

Ý như dời mộ táng ngay huyệt rồng

 

Đây là ý nghĩa trong phong thủy

Tam vị kia nhất thể đó mà

Thiên địa nhân vốn giao hòa

Trong trời đất nọ có ta… Trống Đồng!

 

Địa huyệt nọ sau phong linh khí

Long mạch nào du hí nơi đây

Một khi phúc phận đủ đầy(1080)

Cơ duyên sẽ đến trao tay cho người

 

Thế là… đất trời người tương hội

Tinh khí thần hợp khối lương duyên

Ấy là quẻ Khổng Minh tuyên

Dặn dò ta kết hợp nên cơ mầu

 

Quẻ hai trăm bảy mươi (270)

Cung canh lũng mẫu

Hình thần tự lao

Vô câu vô hệ

Kỳ lạc đào đào”(1090)

 

Cày ruộng sườn đồi

Thân mệt, lòng vui

Không ràng, không buộc

Thong dong một đời

 

Ý quẻ nhắn nhủ người tất bật

Nhất nhật nhàn là nhất nhật tiên

Lai gia vui thú bình yên

Còn hơn kẻ sĩ lụy phiền công danh

 

Phật, Lão đã dạy rành chân lý:

Trên đời, đệ nhất quý, là tâm (1100)

Một tâm trong trẻo, toàn chân

Thân lao, tâm dật, mười phân vẹn mười

 

Quẻ hai trăm bảy mươi mốt (271)

Họa lai kiến quỷ

Quỷ bệnh yểm triền

Kim dương đắc lộ

Thân thoát tai ương

 

Họa tới gặp quỷ

Bệnh quỷ hiểm nghèo

Dê vàng xuất hiện (1110)

Vượt ngoài tai ương

 

Người gặp quẻ coi chừng vướng bệnh

Bệnh quỷ do tâm tính mà ra

Một khi tâm nặng ý tà  

Ngũ Trược vây nhiễm ắt là bịnh thân

 

Muốn vượt khỏi phải cần chữa gấp

Hãy hướng tâm cầu Phật mà tu

Một khi tâm đặng nhàn du

Thân kia ắt thoát khỏi trù trướng thôi!

 

Về phương tiện Cơ, thời đương sự (1120)

Phải qua năm Mùi nọ mới an

Năm Mùi, hiện tướng dê vàng

Vận qua, hạn khỏi, an khang tự rày

 

Quẻ hai trăm bảy mươi hai (272)

Cấp khởi hành!

Cấp khởi hành!

Tiền đồ khứ kết đồng minh

Chích thủ kình thiên trụ

Sử sách hảo tiêu danh

 

Kíp lên đường (1130)

Kíp lên đường

Tiền đồ giao kết bạn vàng

Một tay dựng kình thiên trụ

Danh phận khéo huy hoàng

 

Chủ ý quẻ nhắc lên đường sớm

Bậc râu mày chớ gượm xông pha

Trên vì nước, dưới vì nhà

Thất phu hữu trách huống là trượng phu

 

Người gặp quẻ ý như quân tử

Chí nam nhi phận sự đảm đương (1140)

Cho nên sẵn thế lên đường

Sẵn tâm giao kết bạn vàng thiên nhai

 

Sách viết tứ hải giai huynh đệ

Ấy nghĩa tình đồng chí đồng tâm

Là đồng mối đại đồng tâm

Há đâu xó bếp xó sân xó nhà

 

Trụ chống trời nguy nga chí lớn

Lương đống kia cao thượng lắm thay

Làm trai cho đáng nên trai

Xuống đông, đông tĩnh, lên đoài, đoài yên (1150)

 

Quẻ hai trăm bảy ba (273)

Thâm sơn cứ mãnh hổ

Hổ khiếu xuất sơn oa

Uy đẩu sưu hà phạ nhân đa

 

Mãnh hổ hùng cứ thâm sơn

Tiếng mãnh hổ rống dập dồn vang xa

Oai hùm trấn áp muôn nhà

Sức hùm mạnh mẽ vượt qua muôn người

 

Ý quẻ nói đến người xuất chúng

Bản lĩnh kia rất khủng, như hùm (1160)

Bấy lâu tàng phục thâm sơn

Danh kia cũng đủ kinh hồn thế nhân

 

Hơn nữa nếu sơn lâm giáng hạ

Hẳn làm kinh động cả nhân gian

Trước bầy đông đảo sài lang

Dẫu cô thân, chẳng sờn gan chút nào!

 

 

Người gặp quẻ tài cao chí lớn

Đúng thời cơ thịnh vượng oai phong

Khi nên trời cũng chiều lòng

Công danh: gặp hội Long Vân kịp thời (1170)

 

Cầu tài lộc mười mươi kết quả

Cầu hôn, cầu tự: cả đều nên

Tranh tụng tất thắng hiện tiền

Bệnh tật: ắt được giảm thuyên, chóng lành

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em