Sám Nguyện An Tịnh - Phần 1

Sám Nguyện An Tịnh - Phần 1

LỜI THƯA

 

       SÁM NGUYỆN AN TỊNH là Tập Thơ Kinh đầu tiên trong số những Tập Kinh có nhan đề chung là

ĐẠI NAM TÂM KINH.

( Kinh Lòng của Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến)

        Như nhan đề đã nói trên: nội dung của Sám Nguyện là cầu nguyện, chú nguyện cho người đang sống (An) cũng như người đã khuất (Tịnh). Đó là mục đích và để đạt được mục đích này, SÁM NGUYỆN AN TỊNH đã, và sẽ gắng hết sức mình để giới thiệu cái phương tiện thù thắng nhất Nhân Hoàn: Phật Pháp.

       Với Phật Pháp thậm thâm vi diệu, chúng ta sẽ đạt được cứu cánh giải thoát, đồng thời đạt được mục đích mưu cầu được sự bình an cho người còn, cũng như sự hy sinh cho kẻ khuất.

Phật Pháp sâu xa đâu có thể đôi lời mà tỏ được.

Cho nên, chỉ còn một cách:

Xin mời quý vị đọc qua

 

                                                                       Kính

                                                            HUỲNH UY DŨNG

 

 

 

 

 

 

 

Xứ Bình Dương thái bình dương thế

Tự bao đời Diệu Đế Linh Ân

Đạo trànglập hội mùa Xuân

Cầu an trăm họ xa gần Bắc Nam

 

Trăm linh tám Già Lam Tăng vị

Góp hạnh lành cao quí Tăng thân

Lục hoàsẵn mối trong Tâm :

Giới hoàgiữ vẹn tinh thần đồng tu

 

Kiến hoàđồng giải Xuân Thu

         Lợi hoàhoan hỉ đắp bù đồng quân         (10)

Thân hoàđồng trútương thân

Khẩu hoàvô tránh mười phân vẹn mười

Ý hoàđồng duyệt tươi mươi

Trăm người như một, một người như trăm

 

Trăm linh tám vị tăngthuần thiện

Góp sức thần chú nguyện Ma Ha

Cầu cho cõi nước Nam ta

Đặng Hồng Âncủa Phật Đà mười phương

 

Ban rải khắp quê hương Âu Lạc

Lượng Hồng Ânnhư cát sông Hằng    (20)

Bàn tay ai trỏ vầng trăng

Lời kinhai gọi bóng hằng lên ngôi

 

 

Trên Bến Cát ngời ngời Bảo Tháp

Một trăm linh támhạt Bồ Đề

Ngời ngời ánh ngọc Sao Khuê

Đại Nam Văn Hiếnđẹp quê hương mình

 

Trăm linh támgiọng kinh trầm thống

Chở lời kinh lồng lộng Huyền Vi

Kết từ hạt ngọc Ma Ni

Hiển linh chánh pháp hộ trì quê hương   (30)

 

Tâm linhkhéo mở đường khai sáng

Sắc tức Không chở vạn ý lành

Một vạn Đức hồng danh

Haivạn Hạnh vận hành Nghiêm Sâm

Ba là vạn Pháp nhứt tâm

Bốnvạn Thiện thâm thâm vi huyền

Năm là vạn Tự quy nguyên

Hằng Sa Đức Phật trang nghiêm kiết tường

 

Tướng chữvănvô lường công đức

           Hiển oai thần trên ngực Thế Tôn        (40)

Vận hành diệu thể càn khôn

Khai tâmpháp giới, khai môn đạo tràng

 

Tướng chữVạntrang hoàng như thị

Sắc tứcKhông bất như Tâm Kinh

Một soi thấu rõ chính mình

Chiếu kiến Ngũ Uẩn hữu tình giai không

Độ nhất thiết lao lung khổ ách

Ngũ ấmkia quét sạch làu làu

Một Tâmminh nguyệt nhiệm mầu

Niết Bàntịch chiếu thiên thâu gương rằm      (50)

 

Xá Lợi Tử! Thấy chăng bát bất ?

Pháp giới này bất diệt, bất sanh

Một vòng chuyển hoá loanh quanh

Nhânđây Duyên đó mà sanh hoá hoài

 

Tự thể vốn Như Lai Vô Tướng

Chẳng thành khônghoại – vốn Như Như

Bất cấu tịnh – chẳng sạch dơ

Chẳng qua vọng tưởng chia bờ thị phi.

Bất tăng bất giảm: y như thế

     Bất Đoạn, Thường -  Nhất, Nhị- vân vân …(60)

Gẫm ra trong cái phù vân

Của Pháp GiớiChân Thân Diệu Thường

 

Tướng có thể đổi – nương duyên lý

Duy Thểthì như Thị - Như Như

Một khi rõ lẽ thực hư

Ắt ta trở lại an cư cõi mình

 

Cõi Chân Thường, Bất Sinh, Bất Diệt

Bất khả ngôn, khả thuyết nhiệm mầu

Bất thường, bất đoạnthiên thâu

          Bất nhất, bất nhị- ngõ hầu như nhiên       (70)

Xá Lợi Tử! uyên nguyên như thị

Sắc, Thanh, Hương, Vị, … Lục trần

Lại vô Nhãn, Nhĩ,  … Lục căn

Vô cả Tứ Diệu Đế cầm bằng như :

 

Vô minhcũng là chẳng khác

Cả thị phi- thiện ác đôi đường

Cũng đều huyễn vọng vô cương

Vì chânbất đoạn bất thường là như

Không tức Sắc – vì lẽ ấy

          Mà “những điều trông thấy” chứng tri       (80)

Thảy đều chẳng chứng đắc chi

Vô Trídiệc Vô Đắc y như là …

 

Mọi khổ ách chẳng qua mộng huyễn

Mọi nắng mưa, dâu biển, họp tan

Thảy đều giấc mộng kê vàng

Thảy tan tác cánh hoa tàn gió sương

 

Bồ Đề Tát Đỏanương ý chỉ

Bát Nhã Ba La– Trí Huệ Quang

Vượt qua kinh cựu thế gian

            Điên đảo Mộng tưởng trần hoàn Vô minh  (90)

 

Đạt cứu cánh vô Sinh vô Cấu

Cảnh Niết Bàn vô Lậu vô Dư

Ba đời Phậttự muôn xưa

Cũng nương Bát Nhã mà tu - vạn đời

Để tinh tiến tới nơi cứu cánh

Là trở về Phật tánh như nhiên

Viễn ly tam chướng não phiền

Cho vầng trăng trở lại nguyên gương rằm

(phần 1)

 

Bàn tay trỏ vầng trăng Chánh pháp

             Dẫn người qua lầm lạc Vô minh    (100)

Nhận lầm bóng ngọ là hình

Nhận lầm Ngũ Uẩn là mình. Khổ đau !

 

Khi thấu rõ trước sau nguyên ủy

Của Luân hồi : Thập Nhị Nhân Duyên

Từ vô minh – gốc não phiền

Vô minh: chẳng rõ cái nguyên là mình

 

Mà sinh thành cái Hành, cái Thức

Danh, Sắcrồi Lục nhập giao duyên

Giữa Căn – Trần nọ - triền miên …

         Dệt nên Tam chướng -Trực phiền lao lung   (110)

 

Ái, Thủ, Hữunghìn trùng cương toả

Một khi Căn, Trần đã giao duyên

Sắc, Thọ, Hành Tưởngliên miên

Tâmbèn sinh Ái : dệt nên luân hồi

 

 

 

 

Ái sinh Thủ, Thu thời sinh Hữu

Từ Hữu mà thành tựu Tử Sanh

Sanh- Lão- Bệnh -Tửloanh quanh

Một pho kịch bản rắp ranh đoạn trường

 

Từ Vô Thủy Vô Thường sinh Tử

           Kết tinh nên Tứ Niệm Xứ này :    (120)

Tâm vô thườngvốn xưa nay

Ghét thương mừng giận vơi đầy đầy vơi

 

Pháp Vô Ngãtuyệt vời Pháp Nhãn !

Vạn Phápsinh ra vạn Tượng kia

Thảy đều “Sinh Ký Tử Quy

Thảy đều giả- hợp – có gì tự thân

 

Ngavốn chẳng có chân tự thể

Do nhân duyên “kết nghĩa” mà thành

Đã Vô Ngã lấy gì Sanh

           Lấy gì Lão- Bệnh- Tử đành hanh kia !   (130)

 

Lời Phật dạy: Thân thì bất tịnh

Bát Khổkia đeo dính không rời

Khổ đau chuốt tự thân người

Hữu thân hữu khổ… vọng lời ca dao

 

 

 

 

Thọthị Khổ : Lời sao thấm thía

Cái mối đầu Khổ Đế là đây

Sở dĩ nặng ách trâu cày

Là do khâu Thọ nó đày đoạ nhau

 

Như chẳng Tho lấy đâu Khổ vậy

           Thochi thời Kho nấy – thế thôi     (140)

Thovàng mười, Khổ vàng mười

Thọ nụ cười, Khổ nụ cười hồng nhan

 

Tứ Niệm Xứchứa chan Diệu Lý

Mở con đường cho Trí Huệ khai

Pháp Luânthường chuyển khoan thai

Tam Thừadẫn dắt bước ai nghìn trùng

 

Diệu Pháp Phậttựu trung như nhất

Giải thoát đời khỏi Tập điêu linh

Vì  không có Tập hại mình

         Tứ Diệu Đếđã sớm thành tứ Tâm      (150)

(Từ, Bi, Hỉ, Xã thậm thâm

Một Tâm mở rộng ngàn tầm yêu thương)

 

Trai đàn mởBình dương thắng hội

Một: Cầu cho vũ nội bình an

Từ Cà Mau đến Nam Quan

Nơi nơi nhuần ánh Đạo Vàng Từ Bi

 

 

Hai: Cầu nguyện Chư vịTử Sĩ

Những Anh Hùng Vô Úy hy sinh

Cho quê hương được hoà bình

              Cho Tổ Quốc được phồn vinh bây giờ   (160)

 

Trong sự nghiệp giữ bờ cõi Việt

Có công lao Chư Liệt Bình Dương

Những người dâng máu dâng xương

Để cho Bến Cát viết chương tự hào

 

Dòng máu Việt rạt rào uy dũng

Dũng trong Bi-Trí-Dũng thiên thần

Thác mà vì nước vì dân

Nghìn thu sống mãi tinh thần Văn Lang

 

Trên cõi đất Việt Nam Văn Hiến

               Xứ Bình Dương ngời Thiện -Mỹ –Chân  (170)

Trai đàn lập hội mùa Xuân

         Cầu cho Bá Tánh xa gần Âm Dương    

 

Trăm linh támcát tường cao vị

Chú nguyện tâm cao quý cộng đồng

Tâm kinh tức sắc thị không

Nguyện cầu cho khắp tây đông thái hòa

Thiên địa vạn vật là nhất thể

Lý nhất nguyên Tứ Đế diệu kì

Bát chánh đạomở đường đi

            Cho ai nấy thuận nẻo về quê hương  (180)

Bát chánh đạoxiển dương tám nẻo

Chánh kiến kia rõ khéo khai đường

Một khi tri kiến tỏ tường

Bản lai diện mụctỏ gương trăng rằm

 

Chánh tư duythuận dằm xuôi mái

Nghĩ suy điều phải trái phân minh

Chánh ngữ: lời nói đoan trinh

Chánh nghiệp: giữ bước tiến trình thẳng ngay

 

Chánh mạng: chọn nghề hay nghiệp tốt

             Chánh tinh tấn: đẹp bước hàn liên   (190)

Đi về cõi Bụt trang nghiêm

Chánh định: mở nẻo tham thiền chánh tâm

 

Chánh địnhkhéo thậm thâm vi diệu

Trong định thiền tỏ chiếu gương căn

Mỗi quê hương một bóng trầm

Mỗi Tâm Linh một bóng hằng viên chân.

Tám nẻo chánh trong ngần phúc tuệ

Mở đường về diệu đế trang nghiêm

Đưa hành giả bước chân lên

               Chốn bờ kia tự tại thiên vui vầy.   (200)

 

Vào Thập Địa xinh thay cõi tuệ

Một: là Hoan Hỉ Địa trời xanh

Hai: Ly Cấu Địa trong lành

Ba: Phát Quang Địa long lanh bạch hào

Bốn: Diễm Huệ Địa ngọt ngào

Năm: Cực Nam Thắng Địa hào hùng thay

Sáu: Hiện Tiền Địa tròn đầy

Bảy: Viễn Hành Địa hồn mây dặm trời

Tám: Bất Động Địa mỉm cười

        Chín: Thiện Huệ Địa rạng ngời tuệ Tâm    (210)

Mười: Pháp Vân Địa siêu trần

Cứu nhân độ thếmười phân vẹn mười

 

Vào Thập Địa rong chơi cõi Bụt

             Tứ đẳng tâmxuyên suốt đất trời   

Từ –bi- hỉ -xảtuyệt vời

Cho ta tủm tỉm về ngôi chính mình.

(phần 2)

 

Cõi Bình Dương tròn xinh thắng hội

Đại Nam Văn Hiếncội nguồn thơ

Nghĩa- nhân- trí -dũngdựng cờ

              Hiếu trung tiết hạnh đẹp tờ cảo thơm   (220)

 

Trăm linh tám chí tôn hòa thượng

Đại đức tăng ni… tướng Già Lam

Hội về Lạc Cảnh Đại Nam

Cầu siêu kẻ khuất, cầu an người còn

 

Dòng giống Việt trường tồn vạn kỉ

Nước non Nam thịnh trị ngàn thu

Tuyệt vời tam giáo cửu như

        Phật- Nho- Lãovững tuyến đầu quê hương

Xem lịch sử ắt tường ắt tỏ

                  Phật giáota gìn giữ non sông       (230)

Trần triềuđại thắng Nguyên Mông

Việt Namđất thép thành đồng xưa nay.

 

bất nhị: Đông Tây cũng một

Bất Nhất: nên Một Cột chùa thiêng

Cả vũ trụ: anh em

Cảthế giới hoa sen trong bùn

 

Khôngchấp hữu nên buông nên xả

Khôngchấp không nên chả thờ ơ

Một lòng vì đạothơ

            Mà vươn lên phất ngọn cờ tâm linh    (240)

   Cho nước đặng thái bình thịnh trị

Cho dân nên trí tuệ tài ba

“Nam Mô Bát Nhã Ba La

  Mật Đa Thời Chiếu Kiến”ta là mình

 

Khi ta đã đăng trình bước lớn

Trở về ta vô thượng chân như

Thì tiểu từ nên đại từ

Thì tiểu bị hóa bây chừ đại bi

 

Xuân tỏa ánh quang huy Kỷ Sửu

         Trong hư không thành tựu sắc hương  (250)

Sắc không không sắcdiệu thường

Trai đàn mở đón cát tường Liên Hoa

NamMô Đức Ta Bà Giáo Chủ

Khéo mở đường phổ độ nhân thiên

Phép mầu cho Mục Kiền Liên

Lập trai đàn giải oan khiên mẹ già

 

Mẹ Thanh Đềđọa A Tỳ Ngục

Dẫu thần thông như Mục Kiền Liên

Cũng khôn bề cứu mẹ hiền

           Trừ phi cậy sức kết liên hộ trì    (260)

Của Chư Vị Tăng Ni thánh thiện

Cùng hợp đồng chú nguyện Ma Ha

Cộng đồng nguyện lực bao la

   Khả năng quét sạch tâm ma chướng lòng

 

Khiến Thanh Đề ngục trung Vô Gián

Hốt nhiên bừng Tuệ Nhãn quang minh

Nhận chân ra Phật chướng mình

      Hoặc chướng tan, vạn ngục hình…tan băng

 

Từ cái chỗ miếng ăn hóa lửa

               Mê chợt dùng đặng bữa cơm ngon   (270)

Của chí thành tấc lòng con

  Tấc lòng chí hiếubiển non nghìn trùng

 

Oai lực Vu Lan Bồn vĩ đại

Khiến mẹ già được giải oan khiên

Công ơncốt nhục đáp đền

Gương chí hiếu Mục Kiền Liên vạn đời

Trai đàn dựng ngời ngời Bến Cát

Một trăm linh támhạt Bồ Đề

Hạt trí tuệbến bờ kia

              Một trăm linh támTăng vị Gìa Lam  (280)

 

Trên cõi đất bình an dương thế

Sóng lúa vàng Diệu Đế reo vui

Nương khoai rẫy bắp ngọt bùi

Phù sa Sông Cửu đắp bồi thiên ân

 

Ngành ruộng rẫy đẹp thần Văn Hiến

Ngành gỗ cây chạm tiện tinh ba

Xà Cừ trổ nét văn hoa

Gốm sành tô điểm sơn hà văn minh

 

Thủ Dầu Mộtcông trình chi xiết

         Góp phần xây nét Việt phương nam  (290)

Ngoài niềm tế thế kinh bang

Góp đặc thù Văn Hiến càng thêm xinh

 

Còn cả nét văn minh sinh hoạt

Nét tâm linh Bến Cát phù sa

Trong đời sống thật hiền hòa

          Khiêm cung cần kiệm chan hòa nghĩa nhân 

 

 

 

 

Nét Văn Hiến lấy Tâm làm gốc

Một tấm lòng làm mốc văn minh

Cuộc đời một giấc phù sinh

               Trăm năm còn để chút tình đấy thôi!  (300)

 

Trong vòng sống luân hồi bất tận

Hai vế sanh tử vận hành nhau

Trải qua một cuộc bể dâu

Thoắt sanh thoắt tửbiết đâu mà lường

 

Khi hiện hữu cõi dươngsống

Thácđi rồi hồn mộng về âm

Đàn tràngmột hội đầu xuân

     Trăm linh támvị Tăng nhân chú nguyền.

 

Hợp đồng nguyện lực nên tất cả

             Độ vong nhân tất cả mười thương   (310

Sớm tìm lại mái nhà hương

Cho vong linh lại tìm đường tái sanh

 

Khi nguyện lực tu hành viên mãn

Bao vong nhân nhất đẳng quay đầu

Mà nghe Tăng chú nguyện cầu

Mà nghe tám vạn nhịp cầu linh đinh

 

 

 

 

Mà từ cõi về mình hằng thức

Lại thành danh sắc, lục nhập kia…

Tử sanh đôi chốn đi về

           Nhân Duyên Thập Nhịlại lê bước mòn  (320)

 

Cứ từng bước trèo non lội suối

Tinh tiếnvề lại cõi vô sinh

Cõi an vui của chính mình

Cõi thường lạc ngã tinh xinh gương rằm

 

Trai đàn mở trăm linh tám vị

Cộng đồng Tăng Pháp khí oai linh

Đưa người lên cõi siêu sinh

Đưa nhau lên cõi thái bình yêu thương

 

Ơi! những bước về nguồn tráng lệ

Cõi Hùng Vương thịnh trị  Văn Lang    (330)

Phong Châuphất cánh quạt vàng

Nguy nga mười tám đời Vương nhất huyền

 

Phật- Nho-Lãothịnh truyền tam tạng

“Nhân chi sơ tánh bản thiện”này

Bánh Chưngnọ với Bánh Dầy

Công cha nghĩa mẹvơi đầy biển đông

(phần 3)

 

 

 

 

Từng trang sử thanh phong minh nguyệt

Cái lai láng băng tuyết Đại Hùng

Chử Đồng Tửvới Tiên Dung

         Tình yêu chắp cánh vượt trùng trùng dương   (340)

 

Từ trang sử đẹp hồn dân tộc

Những trang thần thoại ngọc ngà xinh

Quả dưa hấuđỏ ân tình

Luật nhân quảđẹp bóng hình An Tiêm.

 

Chùa Một Cộtdựng thiêng hồn nước

Búp sen hồng cao vượt trời xanh

Gần bùn mà chẳng hôi tanh

chân Phật tánh sẵn dành trong Tâm

 

Thăng Long thànhvọng âm quốc túy

               Bước vân hài vua Ly dời đô   (350)

“ Một tay gầy dựng cơ đồ

Ba tạng kinh điểnđiểm tô Sơn Hà

 

Namquốc ấy Sơn Hà Nam Đế

Trần Nhân Tôngphổ tế quần sanh

Giác Hoàng Điều Ngựhồng danh

Hương Sơn Yên Tửcõi thành tựu Tâm

 

 

 

 

Phật Pháp chẳng nín câm trong sách

Mà phân phô hiển hách trong đời

Hóa thân thành chính con người

             Đuổi quân xâm lược cứu đời tự do  (360)

 

Trung đạo lấy ấm no làm mốc

Thực thì mới vực được Tâm

Thân tâm bất nhịchẳng lầm

Tam thiên thế giớicũng cầm bằng như.

 

Lời Giác Hoàng thiền sư để lại

Điệu thơ thiền thiên tải mây xanh

Đói ăn mệt nghỉ” …vui vầy

Một Tâm vắng lặng tỏ hay thơ thiền

 

Chí đạo lập vững bền vạn đại

                      Tự dotrong tự tại mới là           (370)

Một thân gánh vác Sơn Hà

Một Tâm vắng lặng sắc mà thị không

 

 “Muôn nghiệp lặng an nhàn thể tính

Nửa ngày rồi tự tại thân Tâm

Một khi “tham ái nguồn dừng

Tức thì tịch mặc năng nhân hiện tiền

 

 

 

 

Tâmmột tỏ, bình yên Xã Tắc

Tánhmột soi, vững chắc Sơn Hà

Thì ra vạn pháp sinh ra

              Chẳng qua là chẳng qua là tự Tâm   (380)

 

Trang sử Việt vạn xuân hùng vĩ

Đinh qua qua qua Trần

Suốt xâu chuỗi ngọc tinh thần

  Một Như Lai tạng trong ngần thiên lương

 

Trai đàn mở Bình Dương thắng hội

Từ Nam Quan đến mũi Cà Mau

Triệu tấm lòngmến thương nhau

Cùng chung một mối nguyện cầu sắc son

 

Một cầu siêu anh hùng liệt sĩ

                 Những âm hồn vì nghĩa vong thân    (390)

Hai cầu an khắp tứ dân

Nòi Âu giống Lạc hiện thân đồng bào

 

Từ biển thấp đồi cao chốn chốn

Từ núi rừng đồng ruộng nơi nơi

Thảy đều được hưởng niềm vui

Của nhân gian với nụ cười tương tri

Trong nếp Bụt tam quy ngũ giới

Cho cuộc đời phơi phới trầm hương

Từ tỏa nội đắc thanh hương

              Giữa vô thường đắc đạo thường vô ưu   (400)

Trong khổ chướng rầu rầu tám chữ

Gồm sanh-lão-bệnh-tử triền miên

Lại thêm oán tắng hội phiền

Ái biệt ly khổđảo điên quá chừng.

 

Ngũ ấm xí thịnhphừng phừng dậy

Lửa thiên mađốt cháy Tâm Linh

Cho Chân Tâm dấy vọng tình

Và trần gian ối ngục hình ma vương

 

Bát khổdẫu nhiễu nhương Vô Chủ

                Những sẵn tam quy ngũ giới này     (410)

Thì bàn tay lại cầm tay

Thì bàn chân lại vương mây chín tầng

 

Tam quy Phật- Pháp- Tăng tam bảo

Nương náo nơi chánh đạo Bồ Đề

Và nương theo ngũ giới kia

Mà vươn lên đỉnh để về Thực Tâm

Ngũ giớigồm năm phần giới cấm

Sát, đạo, dâm, vọng,tửusay sưa

Sát sanh giết hại nên chừa

            Cho tình yêu đẹp bài thơ xum vầy   (420)

 

Đạo trộm cắptội này quyết tránh

Để bảo tồn thiện tánh ban sơ

Của ngườiđừng tưởng đừng tơ

Cho lương tâm rạng rỡ tờ Hoa Tiên

Dâm- Nhục- Dụcmối duyên phiền não

Một hại mình lỡ đạo đường sinh

Dưỡng tâm thiền định tròn xinh

Hại gây lắm quả điêu linh Ta- Người

 

Vọng ngữnói lời dối trá

                 Cả nghĩ điều dối trá về mình      (430)

Vọng tâm vọng ngữ vọng tình

Gây cho cuộc sống đảo điên chính tà

 

Tửu sắc nói chung là ma túy

Những thức làm lý trí say sưa

Cho lương tri luống tỏ mờ

Lấy chi thắp ngọn đuốc đưa đường mình

Năm giới cấmbiết gìn biết giữ

Ắt đưa ta đoàn tụ chính mình

Tuyệt vời cảnh giới vô sinh

              Vô vi- vô ngã- vô tình- vô ưu   (440)

 

Trong Tam Học khởi đầu giới hạnh

Mở tiền đề cho định Thiền Na

Giới làm trong lắng Tâm ta 

Tâmtrong lắng ắt gương nga tuệ tròn.

 

Giới Định Huệpháp môn vi diệu

Đưa ta về tịch chiếu Như Như

Vô Lượng Quangđức đại từ

Vô Lượng Thọđức vô dư Niết Bàn

(phần 4)

Cõi Niết Bànthênh thang tuệ chiếu

Vắng lặng mà chiếu diệu Tam Thiên   (450)

Lục thôngthư thái hiện tiền

Thiên nhãn thôngsuốt ba ngàn cõi Tâm

 

Thiên nhĩ thôngnghe ròng pháp giới

Túc mạng thôngbiết tới siêu sao

“Chuyện muôn xưa thảy làu làu

Chuyện muôn sau thảy thông đầu tỏ đuôi”

 

Tha tâm thônglòng người sâu biển

Mọi lòng người hiển hiện trong gương

Mảy may chiếu kiến tỏ tường

           Thần túc thôngvượt mười phương một lèo  (460)

 

Lậu tận thôngtrăm điều nhơ bẩn

Thảy không còn thoáng cợn trong Tâm

Trắng trong tinh sạch cõi mầu

Cõi vô dư ấy mười phân vẹn mười.

 

Giới- Định- Tuệtuyệt vời tam học

Từ giới sinh hạt ngọc định thiền

Định thiềnsinh Tuệ vô biên

Văn Tư TuTuệ trang nghiêm Niết Bàn

 

 

 

 

Văn Tuệnương lời vàng đức Phật

              Chỉ đường vào diệu mật Tâm Linh   (470)

Văn TưBát Nhã quang minh

Ngón tay ai trỏ cho mình vầng trăng

 

Tư Tuệdùng trí năng suy nghĩ

Để lần mò chân lý như như

Cuối cùng Tu TuệTu

hành để chứng nghiệm từ bản thân

 

Để như thị bản thân ngã chứng

Thay vì rằng như thị ngã văn

Tự mìnhsáng lấy vầng trăng

         Tự mình thực chứng gương hằng Như Lai  (480)

 

Tam họcchuyển luân khai Bát Nhã

Đưa ta về diệu ngã Tâm Linh

Thường lạcngã tịnh như nhiên

Tứ đức Ba La Mật uyên nguyên lòng

 

Thường đức ấy tánh không tịch tĩnh

Thường hằng như thể tánh chân như

Lạc là vui chuốc vô ưu

Cái vui tự tại Đại Từ Đại Bi

 

 

 

 

Ngã là đức Vô Vi Phật tướng

             Là pháp thân vô lượng vô biên   (490)

Là niềm thường trụ như nhiên

     Tịch là tánh thể uyên nguyên siêu trần

 

Tứ đứchiển linh thần Bát Nhã

Cho Từ Bi Hỷ Xả thêm xinh

Cho tam tạng đẹp hòa bình

      Thăng Longthành mở trang kinh đại thừa

 

NhấtHuyền Cầm đường tơ như nhất

CungĐàn Bầu nối đất trời xa

Một dây thống nhất Sơn Hà

           Đó là bản lĩnh , đây là Bình Dương   (500)

 

Xuân Kỷ Sửu mở chương chánh đạo

Hội trai đànkhúc nhạc tương lâm

Cầu siêukẻ khuất Âm Phần

   Cầu anngười sống Dương Trần Bắc- Nam

 

Cầu chánh đạo mở mang nhân thế

Khắp nhân hoàn Chân Đếduy thông

Mộtvào Tục Đế thong dong

Suốt soi trăm thức lục hồng thế gian

 

 

 

 

Haivào bước thênh thang đạo đế

            Suốt lẽ huyền xuất thế gian xinh   (510)

Duy thông túc đạo chi tình

Một Tâm khéo đạt viên minh toát vời

 

Nhị đếđã thảnh thơi thông suốt

Cả Tam Thân liền được hiển bày

Ngoài Báo Thân của mình đây

Cái Tâmxương thịt mặt mày thế gian

 

CáiNhân Thân có làng có nước

Có mẹ cha đời trước đời sau

thăng trầmbể dâu

                Sinh Lão Bệnh Tửthốt câu vô thường  (520)

 

Ngoài cái Báo Thân đương hiện hữu

Còn một thân vô lậu vô sinh

Pháp Thân của chính mình

Như Laithường trụ quang minh diệu kì

 

Từ nơi Pháp Thân kia thánh giả

Còn phát huy đạo quả ấn thân

Dùng năng lực của tinh thần

tùy duyên ứng hiện danh cứu đời

 

 

 

 

Tam Thânkhéo mười mươi tự tại

                Khéo tùy duyên vô ngại Đại Bi     (530)

Khéo du hí khéo thuận tùy

Độ tha tự độ phát huy Tam Thừa

 

Một là Thanh Văn Thừa- nhẫn bậc

Tuân theo lời đức Phật bổn sư

Nương Tứ Diệu Đế mà tu

Đắc La Hán Qủa an cư Niết Bàn

 

Duyên Giác Thừahành trang duyên khởi

Nương Thập Nhị…Duyên tới vô sanh

Một Tâm rũ sạch duyên tình

                Quả Bích Chi Phật sẵn dành cho ai   (540)

 

Bồ Tát Thừamột mai chứng ngộ

Nhờ nương theo lục độ tu hành

Mộtbố thí quần sanh

Haitrì giới giữ mình trong veo

 

Banhẫn nhục theo gương Phật

Nhẫn nhục Ba La Mật vui vầy

Nhụcnhẫn được mới hay

Vô sanh pháp nhẫnvương mây chín tầng

 

 

 

 

Bốntinh tiến gần thực tướng

                Để gặp mình vô thượng như nhiên   (550)

Nămthiền định trang nghiêm

Để trong định tỏa uyên nguyên thái hòa

 

Sáu là trí tuệ Ba La Mật

Để bờ kia chân thật quê hương

Nơi vui tịnh lạc ngã thường

Nơi tịch diệt bất nhị gương trăng rằm

 

Hội trai đàn Tứ Hoằng Thệ Nguyện

Chúng sanh vô biên nguyện độtrì

Phiền não vô tậnnão nề

            Nguyện đoạncho tận để về tây phương  (560)

 

Pháp môn vô lượng thường nguyện học

Để dũa mài viên ngọc Tâm Linh

Phật đạo thệ nguyệnđinh ninh

        Tứ Hoằng Thệ Nguyệnkết tinh Tâm Thành

(phần 5)

 

 Thủ Dầu Một đất lành chim đậu

Bến Cátxuân thịnh Mậu người hiền

Một nhờ Phật lực vô biên

Hainhờ Tăng lực cứu nguyền độ nhân

 

 

 

 

Xuân Bến Cát gieo vần đại cát

             Cảnh Bình Dương khai mạc Tam Dương  (570)

Nhớ ơn tổ quốcmiên trường

Non Âu biển Lạc chung hồn nước non

 

Trăm trứng nở trăm con Bách Việt

Bốn nghìn nămđoàn kết tương thân

Anh em như thể tay chân

Anh em hòa thuận hai thân vui vầy

 

Trai đàn mở ba ngày hội lớn

Nguyện cầu cho thịnh vượng Văn Lang

Tuyệt vời Văn Hiến Đại Nam

       Bánh Dầybên Bánh Chưng càng tròn vuông  (580)

 

Xã tắcmở kỉ cương tráng lệ

Hiếu trungnày đại nghĩa thiên trung

“Như nàng lấy hiếu làm trinh

Bụi nào đục được cái mình ấy vay”

 

Pháp tế độtròn đầy sau trước

Cả muôn dân Tuệ Phước trang nghiêm

Oan hồn uổng tửnên thiêng

Hồng ân Phật Tổ uyên nguyên nhiệm mầu

 

 

 

 

Tam tự kinhmở ngày Nguyên Đán

             “Nhân chi sơ tánh bản thiện”này   (590)

Trời còn để đến hôm nay

Tansương đầu ngỏ vén mây giữa trời

 

Tổ quốc đẹp đời đời Văn Hiến

Tam giáo đồng nguyênhiện thực mình

Bốn ngàn năm bước về linh

Bốn ngàn năm bước đăng trình về tâm

 

Hội đàn tràng thậm thâm vô thượng

Quét sạch dần tam chướng vô minh

Một là nghiệp chướng đinh ninh

                Đẹpvay thuở nọ trả xinh bây giờ     (600)

 

Một gieo chút tóc chút tơ

Một mai gặt đủ chẳng chừa mô tê

Tạo nên nghiệp chướng nặng nề

Cũng tương tự khổ chướng kia đọa đày

 

Sau rốt cái si ngây hoặc chướng

Cái vô minh vọng tưởng trong Tâm

Nó gây vạn mối mê lầm

Che mờ viên ngọc Chân Tâm vạn đời

 

 

 

 

               Thương biết mấy cho Người Cùng Tử   

                    Có ngọc lành sẵn ủ trong thân        (610)

Ngọc lành vô giá thậm thâm

Vậy mà chẳng biết nhận Chân ra mình

 

Để vướng mãi cực hình đói rét

Mãi lân la một kiếp ăn mày

Gẫm người chi khác mình đây

Mỗi chúng sinhsẵn ngọc này trong Tâm

Ngọc lànhấy chính là Tâm

Ngọc lànhấy chính la Chân tướng mình

 

Nhớ những lời trong kinh Diệu Pháp 

                 Lời ngụ ngôn Diệu Pháp Liên Hoa       (620)

                     Có Người Cùng Tử không nhà

Đâu hay Trưởng Giả là cha của mình

 

Mãi mang kiếp lênh đênh bèo bọt

Dámngờ đâu cha ruột là Người

Một ngày Trưởng Giả ngời ngời

Sang giàu sở hữu cả trời đất kia

 

MặtTrưởng Giả trăm bề đau xót

Khi nhận ra con ruột của mình

Hiện tiền cơ khổ lênh đênh

         Long đong một kiếp ăn xin ăn mày  (630)

 

 

Cứ một mực chắp tay lí nhí

Xin ông bà bố thí vài xu

Nắm xôihoặc chén cơm thừa

Bụng no kiếm chỗ bụi bờ qua đêm

 

Người Cùng Tửlắm lem chi biết

Rằng mình đang oanh liệt lắm nghe

Là con bậc đại phú gia

Giàu sang sở hữu cả là thế gian

 

Lão thương gia gan vàng thổn thức

               Chưa dám đem sự thật giãi bày      (640)

Sợ con mừng quá hóa ngây

Bèn dùng chước dụ như vầy như kia

 

Thoạt đầu hãy đem chia chút cháo

Rồi dần dần chút áo chút cơm

Từ đói cơm…. Từ đói cơm

Cho Người Cùng Tử thắm ơn từ từ

 

Đợi tới lúc đúng như lúc đúng

Mới đem điều kinh khủng tuyên ra

Rằng con vốn thật con nhà…

     Ấy ngụ ngôn của Pháp Hoa kinh vàng  (650)

Ngụ ngôn ấybao hàm ngụ ý

chúng sanh vốn dĩ vô sanh

Chúng sanh là Phật dạy thành

     Pháp Hoa kinh điểnngọc xinh diệu thường  

Cõi đạo tràng Bình Dương thị hiện

Đẹp ngời ngời Văn Hiến Đại Nam

Thiên thu vọng tiếng kinh vàng

        Văn phúc vô tuệnhịp nhàng vai âm   

 

Phúc Tuệvốn song song bất nhị

                Không Phúckia còn Tuệ chỗ nào    (660)

Tuemà không Phúc có sao?

Chân Tuệ vốn trát trào Phúc Âm

 

Phúcvới Tuệ vốn không sai khác

Cũng như bao sai khác trong đời

Chỉ là sắc tướng mà chơi

Còn trong Tuệ tánh rạng ngời châu như

 

Pháp Phúc Tuệ song tu mầu nhiệm

Đưa ta vào cõi thiện như chân

Thiện kia Chân nọ chung vần

          Chân thiện mỹmỹ thiện chân giao hòa    (670)

Phúc Tuệ song tulà diệu pháp

Phản ảnh vuông tròn Bát Nhã tâm

Cái Tâm thanh tịnh thoát trần

    Cái tâm sáng suốt nhận chân chính mình

Cái Tâm thể hiện tròn xinh

   Cái chính mình thực tướng minh diệu này

 

 

 

Thực tướng Bát Nhãđầy công đức

Tròn bản lai hùng lực như nhiên

Quán chiếu Bát Nhã hiện tiền

              Cho ta soi tỏ uyên nguyên cõi lòng     (680)

Thế rồi Văn Hiến đơm bông

Văn Tư Bát Nhãthắm hồng nhân sinh

 

Lời kinh lại lời kinh tam tạng

Ngón ngón tay tỏ rạng vầng trăng

Tự quy y suốt gương rằm

Tự quy y Phật

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em