Vu Lan Đại Nam - Phần 1

Vu Lan Đại Nam - Phần 1

LỜI THƯA

Phật học và hiếu học vốn không hai: đó là điều có sẵn trong tự tánh của mỗi chúng sanh, của mỗi con người. Do đó, khi một người giữ được hiếu đạo thì xem như giữ được Phật đạo và ngược lại.

Cũng vì sự tương quan chặt chẽ như thế cho nên trong tập thơ kinh Vu Lan này, chúng tôi đặc biệt đề cập một cách song song sự tu Phật và tu Hiếu, chủ ý là để nhấn mạnh sự “ song tu”, “song hành” giữa tu Phật và tu Hiếu vậy. Hễ Phật tuệ tăng bao nhiêu thì hiếu cảm tăng bấy nhiêu, hễ hiếu cảm càng tăng bao nhiêu thì Phật tuệ càng tăng chừng nấy.

Với sự tăng trưởng tinh tấn này, còn người càng đến gần với Phật hơn, trở nên chính mình hơn. Nghĩa là người con hiếu như chính đức Phật ngày xưa, đấng hiếu thảo vẹn toàn.

Kính bút

Huỳnh Uy Dũng

 

VU LAN ĐẠI NAM

Như thị ngã văn: thời đức Phật

Đang hiện thân trên đất Kỳ Viên

Là nơi Tịnh Xá trang nghiêm

Do Cấp Cô Độc dựng lên cúng dường

Nhằm lễ Vu Lan Bồn tự tứ

Ấy buổi chư tăng tự xét mình

So lời vàng ngọc trong kinh

Với cuộc đời mình xem có đúng sai

Lời kinh dạy không ngoài Tam Học

Trước tiên là giới luật trang nghiêm (10)

Sao cho tròn giữ vuông gìn

Sát, đạo, dâm, vọng, tửu, yên năm bề

Tu túc giới phát huy trăm vẻ

Hai trăm năm mươi giới, chẻ chia

Giữ gìn ánh ngọc pha lê

Sao cho trăm thể Bồ Đề mãn khai

Rồi tối định- Tâm đài vắng lặng

Nhất đẳng Tâm thù thắng vô dư

Không ái ố chẳng hoan ưu

Như như đẳng niệm, du du định thiền (20)

Cảnh giới ấy dựng nền cho huệ

Soi chiếu cùng Tam Giới thập phương

Từ hỏa nội, đắc thanh lương

Từ vọng Tâm, mở chân thường diệu Tâm

Trai tăng chúng, thậm thâm phước huệ

Kiết hạ xong vào lễ Vu Lan

Bấy giờ tín chúng mười phương

Bèn đem lễ vật cúng dường Chư Tăng

Ngày thắng hội sao trăng cùng tỏ

Trăng ngoài trời soi đọ trong Tâm (30)

Ấy ngày tự tứ Nghiêm Sâm

Trăng Tâm tự chiếu cõi thâm cung mình

Để nỗi lòng tự mình chiếu diệu

Bằng trăng Tâm nội chiếu tóc tơ

Để tuần hoàn bợn, hoàn nhơ

Thảy đều soi tỏ chẳng chừa chút chi

Ấy cái nghĩa tự tri thù thắng

Oai lực này nhất đẳng thế gian

Con đường đi tới Niết Bàn

Rõ ràng đồng nghĩa con đường tự tri (40)

Chư Tăng chúng đồng quy kiết hạ

An cư xong một dạ chí thành

Lấy Tâm làm tấm gương lành

Soi cho tỏ mặt mũi mình trắng đen

Hạ vô úy đòi phen thử thách

Soi cho tường chỗ sạch chỗ nhơ

Từng kẻ tóc từng chân tơ

Ví như có chỗ nào chưa trọn lành

Thì một dạ chí thành khai báo

Để Chư Tăng đồng đạo đồng môn (50)

Đồng Tâm soi tỏ ngọn nguồn

Rửa cho Tâm bạn đẹp hơn mới là

Trong ý nghĩa lục hòa như thế

Mùa an cư Nhị Đế thăng hoa

Bấy giờ có bậc Tăng Già

Họ là Mục Thị tên là Kiền Liên

Nương cơ hội thông huyền diệu tịnh

Tinh tấn vào cõi định Thiền Na

Đắc tròn sáu pháp Ma Ha

Ấy là sáu pháp Phật Đà thần thông (60)

Một là Thiên Nhãn Thông soi suốt

Pháp mười phương vào một phương Tâm

Hai là Thiên Nhĩ Thông âm

Lắng mười phương một phương Tâm đại đồng

Ba là Túc Mạng Thông thấu suốt

Vô lượng đời mình, trước đến sau

Bốn Tha Tâm Thông nhiệm mầu

Một soi cho tỏ lòng nhau vạn loài

Năm Thần Túc Thông- “hài vạn dặm”

Một sẩy chân đất thẳm trời xa (70)

Vượt vô lượng cõi Thiên Hà

Sáu là Lậu Tận Thông, là lắng trong

Bao nhiêu nhơ bẩn trong lòng

Vô minh diệt tận thong dong Niết Bàn

Bấy giờ bậc đầu hàng đệ tử

Một vượt qua cửa vũ thông huyền

Thì điều nghĩ đến đầu tiên

Là tìm cho đặng mẹ hiền vong nhân

Là vì đối với chân hiếu tử

Thì dù lành, dù dữ mẹ ta (80)

Vẫn là, vẫn mãi mãi là

“Mẹ hiền của trái tim ta” vạn đời

Và, với sức tuyệt vời thiên nhãn

Chiếu thần thông soi sáng mười phương

Khắp cùng ba nẻo sáu đường

Từ thiên cung đến tận cùng âm cung

Tìm mỏi mắt con chừng thấy mẹ

Nghe tim con chia xé làm đôi

Trời làm chi cực mấy trời

Ai kia chẳng phải mẹ tôi là gì? (90)

Hỏi mẹ tội tình chi như thế

Mà hóa thân ngạ quỷ dường kia

Cạn cùng xơ xác thân ve

Ốm o, đen đủi như que củi tàn

Đầu đã lớn bụng càng to ỏng

Cổ họng thì như ống chỉ tơ

Miệng to ăn mấy cho vừa

Họng nhỏ như ống chỉ tơ… lấy gì?

Hình thể ấy cực kỳ “ hình tượng”

Bụng ỏng to cổ trướng gan sưng (100)

Ham ăn cái miệng to đùng

Vì ăn chẳng đặng, vì chân họng này

Rõ là lực chẳng tày Tâm vậy

Tâm ưng mà lực ấy khôn ưng

Khiến Tâm thêm cực quá chừng

Vì chân lòng nọ biết chừng nơi mô

Thấy cái cảnh mẹ chừ trả nghiệp

Lòng Mục con chi xiết đoạn trường

Bèn dùng bình bát thập phương

Nhứt bát thiên gia phạn thường độ nhân (110)

Mà dâng ngạ quỷ mẫu thân

Nào cung ngạ quỷ hóa thân Thanh Đề

Vừa thấy bát cơm kia đưa tới

Đã hai tay ôm vội vào người

Đoạn, như thú dữ vồ mồi

Ngoác to miệng ngoạm tức thời bát cơm

Cực một nỗi cơm vừa tới miệng

Đã biến ngay thành miếng than hồng

Khiến môi miệng nọ cháy phồng

Nhả ra chưa kịp đã sưng tấy mồm (120)

Mục Hiếu Tử thảm thương tấc dạ

Cao sanh kia nó đọa đày nhau

Mẹ yêu xưa sống sang giàu

Có khi quên nhớ nỗi đau đồng loài

Cứ thói quen mặc ai khốn khó

Mỗi biết mình bạc nọ vàng kia

Nem công chả phượng ê hề

Lầu vàng điện ngọc xum xuê cõi mình

Đâu nhớ sẻ chia tình đồng thể

Nghĩa tam tài thiên hạ nhân chung (130)

“ Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”

Mục Hiếu Tử gan vàng não nuột

Bèn thiết tha xin chịu tội thay

Nhưng Diêm Chúa trả lời ngay

Nghiệp ai nấy trả xưa nay đạo trời

Mục Hiếu Tử khúc nôi đòi đoạn

Bèn tạm rời vô gián ngục nơi

Mẹ thương đang trả nghiệp đời

Nghiệp tham, nghiệp lận trả thôi chất chồng (140)

Và quay về trung tâm tịnh xá

Nơi Thế Tôn vừa xả an cư

Cúi đầu khấu lạy ân sư

Rằng xin ngã Phật đại từ đại bi

Cứu ngã mẫu Thanh Đề thoát nạn

Khỏi A Tỳ vô gián ngục trung

Thế Tôn nghe hết chuyện lòng

Phán rằng: tội lỗi mẹ ông sinh thời

Ắt ông đã khúc nôi rõ biết

Kinh Vu Lan khúc chiết ghi rành (150)

Một thời ở Vương Xá Thành

Có lão trưởng giả lừng danh đương thời

Phó tướng ấy tên người trưởng giả

Có vợ tên là ả Thanh Đề

Vốn người âm chướng u mê

Chưa từng hé mở Bồ Đề diệu tâm

Nhờ trưởng giả tu nhân tích đức

Nên đã sinh được một trai lành

Siêng tu bố thí lợi hành

Đặt tên La Bốc thịnh danh nhân hiền (160)

Khi trưởng giả quy tiên, Hiếu Tử

Trọn một lòng gìn giữ tang nghi

Sau ba năm mãn tang kỳ

Chàng bèn đem của mà chia ba phần

Một phần để kính dâng lên mẹ

Phần thứ hai dành để cúng dường

Cho ngôi Tam Bảo mười phương

Còn phần cuối để lên đường kinh doanh

Lời con căn dặn đã rành rành

Con đi rồi mẹ để ngoài tai (170)

Tín, tâm, mẹ bỏ ra ngoài

Từ tâm mẹ chẳng đoái hoài chút mô

Miệng Thanh Đề bô bô lý luận

Dại chi không hưởng tận của trời

Có tiền ta mặc sức chơi

Ăn no mặc béo đã đời cái thân

Việc chi phải chia phần tăng lữ

Ta dặn bây: “hễ lũ người kia

Đến đây tìm cách ăn chia

Thì bây cứ việc đuổi đi tức thời!” (180)

Dặn dò kĩ đàn tôi lũ tớ

Dặn một thì lũ nọ làm hai

Bao nhiêu tăng chúng hóa trai

Điều bị quét sạch ra ngoài trang viên

Và như thế, phần tiền phần của

La Bốc nhờ mẹ giữ mẹ gìn

Đặng mà cúng bậc thánh hiền

Thảy chiên vào bụng lũ xiên lũ hoàng

Thoắt cái đã ba năm thấm thoắt

La Bốc từ cách mặt mẹ thương (190)

Trên đường buôn bán tha phương

Vận may vốn một đã buôn thành mười

Bèn trở lại quê xưa Vương Xá

Gần đến nhà sai gã giai nhân

Tôi nay tìm gặp mẫu thân

Báo tin chàng đã về gần tới nơi

Mẹ Thanh Đề một đời biện luận

Bèn mập mờ đánh lận con đen

Hò mang kết trụ giăng đèn

Một bày hai biện tòa sen quạt bồ (200)

Càng như thể nhà vừa dâng lễ

Cúng trai tăng trọng lễ dường nào

Trước thầy sau tớ lao xao

Nghe tin La Bốc xiết bao kể mừng

Bèn quỳ lạy thinh không từng bước

Mỗi bước đi, một bước lạy quỳ

Khiến cho hàng xóm thấy kỳ

Xúm vào thăm hỏi việc chi như vầy?

La Bốc mới tỏ bày: tôi lạy

Là lạy tâm sùng bái mẹ mình (210)

Vừa dâng lễ nọ linh đình

Cho năm trăm vị thánh hiền già lam

Hàng xóm nghe lời chàng tự sự

Bèn ngạc nhiên đến ngớ cả người

Rằng anh lầm quá anh ơi

Làm chi có chuyện đãi mời chư tăng

Bả có làm là rằm bữa tiệc

Nhưng chỉ là để thếch tà ma

Những tuồng vô loại không hà

Làm chi có bậc xuất gia được mời (220)

La nghe nói hỡi ơi ngất xỉu

Mụ Đề tuy bất tiếu đáng khinh

Vẫn yêu rất mực con mình

Nghe tin con xỉu thất kinh la làng

Vội vàng chạy ra đàng vực dậy

Hỏi đầu đuôi phải quấy nguồn cơn

Nghe lời con tỏ thiệt hơn

Mụ bèn cao giọng thề luôn ý rằng:

Nếu mẹ chẳng cúng năm trăm vị

Đúng như lời mẹ kể thì… thì… (230)

Chưthiên bắt hồn mẹ đi

Đày vô địa ngục A Tỳ cũng cam!

Vốn quen thói thề sàm thốt sỡ

Mụ Thanh Đề đâu ngỡ giờ thiêng

Lời vang lập tức ứng liền

Vừa vô tới cửa bụng liền nghe đau

Thoắt cái, một tuần sau mụ chết

Và hồn liền xa riết một hơi

Cõi kia tối đất tăm trời

Vô Gián ngục để danh người điêu ngoa (240)

Vô gián có nghĩa là không dứt

Là cực hình ray rứt liên miên

Khổ đau liên tục liền liền

Không hề có một thoáng êm lặng nào

Ấy do cái tâm bào nó khiến

Cái lương tâm nó ứng hiện ra

Nó làm cho con người ta

Hễ phạm điều ác thì tha thì hồ

Mà ray rứt, mà cô mà độc

Mà thẹn thùng, mà nhức, mà đau (250)

“ Trăm năm trong cuộc bể dâu

Đoạn trường ai có qua cầu mới hay…”

Cái ai đó giờ đây chính thị

Là Thanh Đề nhứt qủy nhì ma

Lo ăn lo nhậu không hà

Bỏ bê việc cửa, việc nhà, việc tâm

Cứ như thế xa dần Diệu Đế

Lại xa dần Phước Tuệ Song Tu

Sát- Đạo- Dâm- Vọng lu bù

Tử sinh kinh cựu xuân thu mỏi mòn (260)

Trở lại chuyện người con La Bốc

Tự bình sinh vẫn dốc một lòng

Kính nhờ Phật đạo vô song

Tròn vuông hiếu đạo vốn trong luân thường

Trước nay vẫn ấp ôm nguyện ước

Được xuất gia làm một Tỳ Kheo

Một đời sống cảnh khó nghèo

Để vào cái đức cao siêu Phật Đà

Nên khi mẫu thân đà khuất bóng

La Bốc bèn để đúng ba năm (270)

Tư trang bên cạnh mộ phần

Thọ trì trai giới mười phân vẹn mười

Lại tụng niệm lần hồi kinh kệ

Hồi hướng về cha mẹ hương linh

Hiến dâng vẹn khối hiếu tình

Cầu cho cha mẹ siêu sinh cõi trời

Xong đâu đó thảnh thơi tấc dạ

Bèn tìm về Tịnh Xá trang nghiêm

Cầu xin đấng đại thánh hiền

Xuất gia tu Phật báo đền mẹ cha (280)

Nhờ hiếu nguyện bao la rất mực

Chẳng bao lâu La Bốc nhập thần

Thoắt nhiên chứng ngộ pháp thân

Nương theo đó, mở lục thông nội tàng

Ôi! Hiếu nguyện ! Muôn vàng tiềm lực

Cái nỗi lòng rất mực thần hôn

Nó cho tâm vượt Càn Khôn

Nó cho cá vượt Vũ môn thành rồng

Mục Tôn Giả thần thông quảng đại

Mỗi do tâm ái ngại mẹ hiền (290)

Nên khi nhãn đã thông thiên

Thì việc thiên nhãn đầu tiên vận dùng

Là soi suốt muôn trùng vũ trụ

Xem phận người lành dữ nơi nao

Hỡi ơi! Ruột xé gan bào

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Bèn đem bát cơm dâng lên mẹ

Nhưng… như trên chuyện đã kể rồi

Như trên chuyện đã kể rồi

Bèn tìm đến Phật khúc nôi tỏ bày (300)

Và đức Phật chỉ bày diệu pháp

Rằng: mẹ ông tội ác đã nhiều

Tà kiến, ác kiến đủ điều

Lấy ma làm Phật trăm chiều si mê

Để tự chuốc A Tỳ địa ngục

Tự trả bao nhiêu cực nhiêu hình

Thuở sống ăn nhậu linh đình

Những món chẳng phải tự mình làm ra

Mà cướp của người ta để hưởng

Sát, đạo, dâm, vọng luống không từ (310)

Kết nên nghiệp quả bây giờ

Muốn giải nghiệp chướng phải nhờ mười phương

Nhân lễ Vu Lan Bồn tự tứ

Mười phương tăng hội đủ về đây

Cơ duyên khéo nhiệm mầu thay

Vì mùa kiết hạ tới nay mãn kì

Ấy là lúc tăng ni vừa trải

Thời an cư tỉnh lại thanh tâm

Cho nên hội đủ oai thần

Hiến sức chú nguyện mà nhân gấp mười (320)

Lực tương tác ông thời đã rõ

Sức độ trì tế độ sâu xa

Con đường chú nguyện bao la

Của ngôi tăng bảo ắt là hiển nhiên

Vậy ông hãy chớ nên chậm trễ

Lo sắm sanh của lễ cúng dường

Thức ăn trăm món thanh lương

Trái cây năm sắc âm dương ngũ hành

Lại sắm sẵn giường lành nệm tốt

Cùng thau, bồn, đèn, đuốc, trầm hương (330)

Món ăn sạch sẽ tinh tươm

Đựng trong Bình Bát cúng dường trang nghiêm

Đoan cung thỉnh thánh hiền chư vị

Đồng quang lâm dự lễ Trai Tăng

Vu Lan tháng bảy tròn trăng

Cơ duyên lễ hội hoa đăng trọn lành

Những vị chứng vô sanh đạo quả

Từ mười phương Tịnh Xá về đây

Phước cao, tuệ lại tròn đầy

Công phu sám nguyện khéo vuông hay tròn (340)

Lại các vị tu non tu núi

Một mình tu Tam Muội thần thông

Ví như bồ tát Diệu Âm

Đắc mười sáu phép thần thông rỡ ràng

Một là tướng Diệu Tràng Tam Muội

Thứ đến là Tam Muội Pháp Hoa

Tinh Đức Tam Muội! Thứ ba

Trúc Vương Hỷ Tam Muội là thứ tư

Thứ năm là: Vô Duyên Tam Muội

Thứ sáu là: Tam Muội Hư Không (350)

Trí Ấm Tam Muội mênh mông

Bảy: Giải Nhứt Thiết Chúng Sanh tiếng lời

Tám: Tận Nhứt Thiết ngời Tam Muội

Chín: Thanh Tịnh Tam Muội trong ngần

Mười là Du Hí Thần Thông

Cho ta Tam Muội thong dong biển trời

Mười một: Huệ Cự ngời ánh sáng

Ngọn đuốc thiền tỏ rạng thiên lương

Mười hai là: Trang Nghiêm Vương

Tam Muội Bồ Tát thập phương du hành (360)

Mười ba: Tịnh Quang Minh Tam Muội

Rất quang minh rất đổi tịnh thanh

Mười bốn : Tịnh Tạng Phương Danh

Ấy là Tam Muội trong lành tạng tâm

Mười lăm: Bất Công Đồng Tam Muội

Tam Muội này rất đổi uyên nguyên

Không chia không chấp nhị biên

Mười sáu: Tam Muội Nhật Triền vô song

Ấy Bồ Tát Diệu Âm Tam Muội

Định thiền na mở lối Niết Bàn…(370)

Lời Phật chỉ dạy rõ ràng:

Mẹ ông nặng nghiệp khó toan giải trừ

Muốn như nguyện phải nhờ nguyện lực

Của mười phương Đại Đức Sa Môn

“Một cây làm chẳng nên non

Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”

Một người: dầu có bao năng lực

Có cách chi bằng sức đông người

Huống chi nhân quả luật trời

Muốn chuyển được biển, muốn dời được sông (380)

Ắt phải cậy cộng đồng nguyện lực

Lại cậy thêm cái đức đương cơ

Một lòng hiếu thảo ban sơ

Cộng thêm một đức công phu tu hành

Để lục thông tụ thành viên mãn

Ấy là điều cơ bản mà ông

Cộng thêm thỉnh nguyện mênh mông

Mà ông hướng tới cộng đồng sơn môn

Ắt sẽ giúp ông tròn ước nguyện

Giúp mẹ già thoát Điện Diêm Vương (390)

Tương ứng với cảnh tâm trường

Mẹ ông đã tạo để vương mình vào

Lời Phật dạy xiết bao chánh lý

Nhân quả kia tuy “kỷ” mà “tha”

Một trăng rọi sáng bao nhà

Một thiện chủng nở bao hoa trái lành

Một tấm lòng nhiệt thành vô lượng

Tứ đẳng tâm hồi hướng vô biên

Ắt cho hiệu quả nhãn tiền

Cứu người ác đọa triền miên luân hồi (400)

Lý đã chính, sự thời phải ráng

Mục Kiền Liên La Hán thần thông

Hiếu tình thượng đẳng vô song

Nghe lời Phật dạy, trọn lành kính tin

Bèn thành khẩn sắm liền lễ vật

Đúng như nghi thức Phật chỉ bày

Những phương tiện rõ khéo hay

Để cho tướng ấy tánh này tương ưng

Đoạn thành khẩn cung nghinh chư vị

Thánh hiền tăng vân thủy mười phương (410)

Mỗi người là một đạo trường

Với đủ phước tuệ Kim Cương Bồ Đề

Chư La Hán tụ tề đông đủ

Cảm tấm lòng hiếu tử lâm li

Dẫu đà chứng quả vô vi

Vẫn giữ vẹn nếp Mâu Ni khiêm hòa

Cuối đầu hạnh xuống mà đảnh lễ

Các “bạn tu” đồng tuế đồng song

Thiết tha dâng trọn nguyện lòng

Cầu chư tôn giả cộng đồng đoái thương (420)

Chuyển oai lực kim cương vô thượng

Giải oan khiên nghiệp chướng mẹ già

Bấy giờ các bậc Tăng Già

Nghe lời khấn nguyện thiết tha hiếu tình

Ai nấy thảy nảy sinh Bi Mẫn

Thảy nguyện lòng độ tận oan khiên

Bèn dùng cất giọng thần lên

Mà tâm huyết tụng lời thiêng Phật Đà

Lời kinh đấng Thích Ca từ phụ

Trao gởi người- thần chú độ sanh (430)

Hóa nghiệp dữ, chuyển nghiệp lành

Diệu âm Bát Nhã long lanh chín tầng

Trong mỗi thoáng diệu âm thể hiện

Chở hằng sa ân điển nhiệm mầu

Công năng rửa sạch làu làu

Bao nhiêu tội chướng nặng sâu mê đồ

Cái lực tốt- lực Từ Bi hỉ ?

Có khả năng thần bí vô song

Có thể chuyển núi thành sông

Chuyển Sông thành Núi chuyển Đông thành Đoài (440)

Tứ Vô Lượng Tâm khai thịnh hội

Tâm bình thì thế giới cũng bình

Tâm vào cảnh giới vô sinh

Mở tứ nhiếp pháp đẹp tình độ tha

Một: là bố thí- là ban phát

Là chia xương xẻ nạt cho người

Hai: Ái ngữ – là trao lời

Những lời nâng dắt giúp người đứng lên

Ba: lợi hành-cần chuyên nghĩa cử

Chẳng tiếc công tiếc của giúp người (450)

Ấy là tâm Phật tuyệt vời

Của người chứng ngộ nụ cười tánh không

Bốn: đồng sự là dùng pháp nhãn

Để chiếu soi căn tạng thế nhân

Khéo tìm mọi cách thân gần

Đặng giúp chúng sanh mười phương vẹn mười

Nhờ sẵn hạnh Nhân Hoàn tứ nhiếp

Nên chư tăng nhất thiết đồng tâm

Chí thành chú nguyện pháp âm

Góp hạnh lực cả cộng đồng Già Lam (460)

Mà hóa giải niềm oan mỗi nghiệp

Của bao nhiêu tội nghiệp Thanh Đề

Hóa nên cõi Ngục A Tỳ

Đọa đày bao kẻ si mê trên đời

Ấy gọi cộng nghiệp thời cộng cảnh

Ví dụ như khi sống tánh tham

Lời rằng: “tham thực cực thân”

Thác thành ngạ quỷ ăn năn muộn rồi

Sống, cái họng mãi nhồi mãi tọng

Bao nhiêu là chả phụng nem công (470)

Bao nhiêu vảy cá vi rồng

Thác rồi cổ họng nhỏ bằng lỗ kim

Chẳng mấy chốc còn nem còn chả

Chỉ mỗi còn xương cá lông heo

Mà dù có được chút cheo

Thì với cái lỗ họng nghèo: lỗ kim

Thì ngoài cái miệng thèm nhỏ dãi

Chẳng còn phương tọng đại món thèm

Vì chân lỗ họng cây kim

Lấy chi mà tọng món thèm vào thân (480)

Chẳng những thế, món ăn tới miệng

Lại hóa ra những miếng sắt, đồng

Từ lò bát quái nấu nung

Chưa vô tới miệng đã rừng rực sôi

Kể sao xiết khúc nôi khi ấy

Lực bất tòng tâm vậy. Đúng thay!

Đọa đày cho hết đọa đày

Mình làm mình chịu, tội này ai hay

Lý như vậy rõ ràng như vậy

Thực trạng A Tỳ ấy khác chi (490)

Tuy nhiên nhân quả luật quy

Cũng tùy nơi thức, cũng tùy nơi tâm

Ấy nguyên lý thậm thâm Phật đạo

“Nhất thiết duy tâm tạo” nhiệm mầu

Bởi vì trời đất là nhau

Âm dương là một trước sau là mình

Và tứ đẳng tâm sinh nguồn cội

Đủ oai thần chuyển đổi nghiệp duyên

Trần thanh bao nỗi trược phiền

Tạo nên địa ngục xích xiềng vọng tâm (500)

Và, chư vị cộng đồng La Hán

Nương theo nguyện Địa Tạng quang minh

Họp đồng chú nguyện tâm kinh

Dùng năng lực của tâm linh nhiệm mầu

Mà chuyển hóa cõi đau cõi khổ

Cõi Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Sân, Si

Thành ra cõi tịnh Mâu Ni

Cõi tâm Hỷ Xả Từ Bi tuyệt vời

Và, Thanh Đề, từ nơi tâm cảnh

Ngũ độc kia- bạc Hạnh- bạc Nghi (510)

Tham Sân Si- lại Mạn Nghi

Từ nơi ác cảnh A Tỳ vọng tâm

Mà vươn tới thanh tâm lạc cảnh

Cõi tiêu diêu tự lắng thanh an

Cõi mà ngũ độc đa đoan

Không còn tác quái nghênh ngang lộng hành

Để làm tối màu xanh của nắng

Để làm đen sắc trắng của mây

Để làm lệch cái xưa nay

Để làm lạc cái mặt mày ban sơ (520)

Cái ngũ độc nó từ đâu tới

Mà hại đời trăm mối tai ương

Đứng đầu ngũ độc vô lương

Là tham mở ngõ đoạn trường tân thanh

Khúc đoạn trường năm canh réo rắt

Năm cung chen tiếng sắt tiếng vàng

Khởi đầu cung bậc là tham

Tham Tài, Lợi, Sắc, Danh- tham Thực, Thùy

Tài lợi nọ ai kia chẳng ngóng

Nó thỏa thê cho vọng tâm này (530)

Nó trao phương tiện khôn tày

Cho thói ngũ dục vương mây chín tầng

Lục Căn với Lục Trần kết hợp

Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp- và

Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt… sa đà

Phương tiện tài lợi khéo mà trợ duyên

Ngoài tham bạc tham tiền tham lợi

Anh hùng bất quá mỹ nhân quan

Còn tham sắc mới kinh mang

Dễ ai vượt khỏi ải ham muốn này (540)

Rồi tới cái tham đầy ngã chấp

Cái tham danh mới thật đáng gườm

Nó gây bao cảnh đoạn trường

Nó gây bao cuộc hý trường xuân thu

Trong muôn cuộc lu bù chém giết

Cái tham danh nó thật kinh hoàng

Nó là chánh phạm rõ ràng

Một cổng thành để muôn vàn cốt khô

Tham danh nó không bờ không bến

Gà tức nhau vì tiếng gáy kia (550)

Những người cuồng vọng u mê

Muốn trên tất cả chẳng còn dưới ai

Muốn đệ nhất danh tài thiên hạ

Muốn thế gian duy ngã độc tôn

Cái tham chấp ngã trường tồn

Nó gây bao cuộc chiến trường xưa nay

Bên cái tham danh đầy hung hiểm

Là cái tham thực khiến hư đời

Bệnh tòng khẩu nhập ai ơi!

Rượu nồng thịt béo hư đời Tâm Linh (560)

Còn bao chuyện lình sình khác nữa

Cái lưỡi kia như lửa đốt người

Một khi nô lệ nó rồi

Đời đời kiếp kiếp ngậm ngùi vong nhân

Cuối cùng của vong nhân là cái

Đức tham thùy- ngủ ngáy linh tinh

Ngủ mê quên cả chính mình

Lú đi, lẫn lại- nguyên sinh kiếp người

Bên cái tham tuyệt vời phức tạp

Là cái sân bê bết vô song (570)

Một cơn lửa cháy nung lòng

Để tàn rụi cái thong dong ba đời

Giận mất khôn- ấy lời tục ngữ

Mất khôn rồi, ắt lú Tâm Linh

Lời nguyền “Duy Tuệ” ba sinh

Một cơn sân nọ đoạn trường nước non

Sau sân nọ, lại còn si nữa

Cái si mê nó lú lẫn đời

Nó làm tối đất tối trời

Lại làm mê mẫn tâm người đa mang (580)

Đức Phật chỉ con đường phía trước

Dặn dò ta thắp đuốc mà đi

Ngặt vì lại vướng cái si

Tâm lìa chẳng dứt, chân đi không rời

Độc si nó hại người lắm nỗi

Khiến tâm kia đắm đuối lục trần

Nẻo tinh tấn đẹp vô ngần

Dễ gì lê nổi bước chân lữ hành

Còn độc mạn! Sao đành hanh thế!

Tự coi mình như dế như giun (590)

Quên mình tại thế trầm hương

Ngỡ ta hạt bụi nẻo đường trầm luân

Cái Ty Mạn thập phần Ty Tiện

Nó con sâu con kiến vô ngần

Nó co nó quắp cái thân

Nó khúm nó núm đôi chân lạy quỳ

Rồi còn cái mặt kia của Mạn

Gọi tên là Kiêu Mạn- kiêu căng

Coi thiên hạ chẳng ai bằng

Cá mè một lứa lăng nhăng kiến ruồi (600)

Tóm lại, chỉ mình tôi là nhất

Ngoài Ty ra tất tật đều…tồi

Đều là thứ hạng cả thôi

Đều là thứ phẩm chả nôi nước gì!

Với tâm thức cuồng si như thế

Độc Mạn kia bén rễ đơm cành

Khiến cho nhân thế trở thành

Ngũ trược ác thế gió tanh mưa nguồn

Độc Nghi đứng cuối cùng ngũ độc

Ấy là niềm ngờ vực Nghi can (610)

Đã Nghi thì tất chẳng an

Thì Tịnh Độ với Thiên Đàng còn đâu

Lòng Nghi nó khoét- sâu đục suốt

Khiến cho bao kiến trúc nguy nga

Thảy đều sụp đổ tiêu ma

Bao hạnh phúc thảy hóa ra hý trường

Nó đầu độc lòng thương dạ mến

Nó bôi đen ý thiện niềm chân

Phá cho tan nát tình thân

Quậy cho băng hoại ân gần nghĩa xa (620)

Nghi, ấy có nghĩa là bất tín

Là không tin ở chuyện ngay lành

Không tin ở đức hiếu sanh

Không tin ở đạo trung thành Tâm Linh

Không tin lẽ công bình nhân quả

Không tin gương Hỷ Xả Từ Bi

Không tin ngoài cõi hữu vi

Còn có một cõi vô vi nhiệm mầu

Đã thiếu đức tin vào thiện mỹ

Thì con người chi khác mù đui (630)

Dù cho bươn bả ngược xuôi

Cũng không có được niềm vui tâm hồn

Trở lại chuyện chư tôn hiền đức

Thể theo lời ngài Mục Kiền Liên

Cầu xin hợp sức chú nguyền

Giúp cho mẹ thoát oan khiên tội tình

Bèn nương đức hiếu sinh trời đất

Lại nương theo tương tức lý mầu

Họp đồng chú nguyện thâm sâu

Kết quả rực rỡ nói đâu hết lời (640)

Khiến Thanh Đề từ nơi ngục tối

Thoắt siêu sinh lên cõi thượng thiên

Hưởng đầy phúc lộc chư thiên

Trong danh phận tiên nữ trên cung trời

Ấy gọi quả lành nơi địa ngục

Đúng như lời kinh Phật dạy rằng

Một tâm sớm gặp duyên lành

Ắt đặng hưởng sớm quả dành mai sau

Huống cảm ứng đạo giáo nan nghì

Những sinh linh nhất thể tương quan (650)

Phật Tâm há dễ nghĩ bàn

Chiếc bè lau chở muôn vàng tội nhân

Thành quả ấy mười phân rực rỡ

Ngoài mẹ Thanh Đề của thánh tăng

Còn bao ngạ quỷ vong nhân

Trong chín cõi ngục vong thân đọa đày

 

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em