Vu Lan Đại Nam - Phần 2

Vu Lan Đại Nam - Phần 2

Vu Lan Đại Nam - Phần 2

 

Thảy đều được ơn dầy vũ lộ

Của cộng đồng Tăng Lữ truyền trao

Khiến cho hạn gặp mưa rào

Và bao tội nghiệp chất cao nghìn trùng (660)

Thảy đều được thuận tùng hòa giải

Như sắc kia thoắt lại thành công

Và bao lũy thép thành đồng

Của Diêm La Thập Điện trùng trùng vây

Thảy đều biến tan ngay thành mộng

Để bao quỷ hồn sống bên trong

Thảy đều thoát khỏi ngục trung

Siêu sanh đôi cảnh giới trong sáu đường

Thật nhiệm mầu thay trường Sám Nguyện

Khéo tại duyên chuyển nghiệp chúng sanh(670)

Chuyển từ nghiệp dữ sang lành

Nhứt tâm khổ niệm hồng danh Di Đà

Để từ đấy trải qua bao kiếp

Noi theo gương tâm huyết báo đền

Của Đại Hiếu Mục Kiền Liên

Cứ tiết tháng bảy vào đêm trăng rằm

Nhân dịp lễ Trai Tăng Tự Tứ

Khi Chư Tăng hội đủ thành viên

Trai Đàn bèn được dựng lên

Để cầu xóa tội trược phần vong thân (680)

Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt

Gió heo may lạnh buốt xương da

Lòng nào lòng chẳng thiết tha

Cõi dương còn thế nữa là cõi âm

Theo lời đấng thiên nhân sư dạy

Tự bao đời, tục ấy truyền ngôi

Ai ơi nghĩ lại mà coi

Trong vạn hữu mới có loài người ta

Là biết kính ông bà cha mẹ

Biết ngưỡng trông Thất Tổ Cửu Huyền (690)

Biết ơn cốt nhục đáp đền

Biết nghĩa “Hiếu Đạo Vi Tiên” nhiệm mầu

Các sinh vật địa cầu dẫu sẵn

Cái bản năng chăm bẳm con mình

Thiết tha phụ mẫu chi tình

Cù lao chín chữ cũng dành cho con

Nhưng cái tấm lòng son hiếu thảo

Ánh kim cương của đạo làm người

Cái thiên tinh đẹp tuyệt vời

Nó làm nên phẩm giá đời người ta (700)

Nó khẳng định người là linh thể

Và người là chủ thể thế gian

Thiên lương chẳng thể nghĩ bàn

Lương tri cao cả sánh ngang thánh thần

Nó khẳng định rằng “Nhân Vi Quý”

Rằng người là nhân vị vô song

Loài người đứng giữa non sông

Nguy nga đức hiếu dạy trong nhân thừa

Đức hiếu ấy sẵn thừa tâm tạng

Lại nương duyên khai sáng đạo tràng (710)

Kết thành thắng hội Vu Lan

Báo ơn phụ mẫu cưu mang chín tầng

Từ hiếu cảm mười phân thâm trọng

Các Đàn Na Tín Chúng mười phương

Lại nhân hiếu lễ cúng dường

Phóng tâm bi mẫn xót thương trong ngoài

Mà chẩn tế mười loài các đẳng

Chữ gọi rằng thập loại chúng sanh

Thơ xưa văn tế ghi rành:

Ấy là thập loại vong linh lạc loài (720)

Tiết đầu thu trai đàn khéo lập

Khởi từ tâm lân tức Từ Bi

“Nương nhờ Đức Phật Mâu Ni

Giải oan cứu khổ độ về Tây Phương”

Ấy những bậc dương dương hồ chí

Chí nam nhi hồ phỉ tiên phong

Tấc lòng đoạt núi tranh sông

Một phen khí tận vận cùng thảm thương!

Buổi thất thế, nắm xương lăn lóc

Giữa lâm sơn cùng cốc đìu hiu (730)

Từng phen một thuở hùng kiêu

Chút vong linh nọ liêu xiêu vật vờn

Nào những kẻ văn thơ lỗi lạc

Kiếp tằm tơ đến thác còn vương

Lập thân tối hạ văn chương

Mài tim vắt óc vạn trường lắm phen!

Trường danh nọ đua tranh chữ nghĩa

Bả vinh hoa lừa kẻ văn nhân

Một phen vĩnh biệt dương trần

Hồn khô xác lạnh nương thân nơi nào ? (740)

Nào những kẻ mũ cao áo rộng

Phận quan quyền lương đống hiển vang

Ngựa xe võng lọng xênh xang

Ban phúc giáng họa nghênh ngang một thời

Duy lý Dịch đầy vơi đã rõ

Quá đầy thời ắt có khi vơi

Cho nên phúc họa đạo trời

Khi lên chín bậc lúc rơi chín tầng

Một lỡ bước sa chân uổng tử

Tấm thân không nấm mộ mà chôn (750)

Thi hài nằm giữa bãi, nương

Bao năm dãi gió dầm sương cô hồn

Nào những kẻ thương buôn hám lợi

Bị ma tiền nó gọi nó kêu

Nó xúi nó giục đủ điều

Nó ràng nó buộc bốn chiều không gian

Nó nhuộm đục Tâm, Can,Tỳ, Phế

Nó che mờ Nhãn, Nhĩ, Thiệt, Thân

Nó làm của cải phù vân

Hóa thành ngẫu tượng linh thần bạc đen (760)

Thấm thoắt chở bao phen chợ lợi

Chợt ngày kia trời nổi phong ba

Thế rồi của cải tiêu ma

Bản thân khách cũng hóa ra… vong hồn

Xác tứ cố chẳng chôn chẳng cất

Hồn vô thân biết núp vào đâu

Thôi thì bãi sậy bờ lau

Một dòng nước chảy cây cầu bên trên

Lại những kẻ yếu mềm phận gái

Khách má hồng ngang trái truân chuyên (770)

Ngày nào xinh đẹp như tiên

Trải qua một trận đảo điên phong trần

Mỹ nữ đã hóa thân xú phụ

Vãng lai phong như thử tình đời

Một phen trâm gãy bình rơi

Nắm xương bạc mệnh gởi nơi bụi đời

Còn hồn nọ vật vờ nương bãi

Chỉ trông chờ Tự Tại Quán Âm

Ra tay vớt kẻ trầm luân

Khỏi nơi cát lỡ bụi lầm oan khiên (780)

Lại những kẻ bút nghiên lều chõng

Một giấc Hoàng Lương Mộng đa mang

Mười năm đèn sách gian nan

Soi kinh nấu sử dở dang phận người

Chỉ những muốn gặp thời cá nước

Hội rồng mây cá vượt vũ môn

Bao phen gối mỏi chân chồn

Chưa từng gặp đặng ấn son bảng vàng

Tiến đã chẳng “vi quan” thỏa chí

Thoái khôn về vị trí “vi sư” (790)

Kinh thành cát bụi vô tư

Mấy ai để mắt ông đồ hỏng thi

Tiền đã hết lấy chi độ nhật

Nẻo về làng bước thấp bước cao

Trời chiều Hồng Hộc bay cao

Sa chân sẩy bước ai nào xót thương

Xác nọ ướp ngoài sương ngoài nắng

Hồn kia chìm trong đắng trong cay

Một đời những tỉnh cùng say

Chưa từng có được một ngày vinh hoa (800)

Lại những kẻ sa đà nhậu nhẹt

Hết rượu kia lại đến thịt này

Tâm Linh mờ mịt tối ngày

Lấy chi soi tỏ xưa nay ngọn nguồn

Đã thế, lại ương ương dở dở

Phận làm người cốt giữ ngũ luân

(Làm người phải giữ ngũ luân

Ai mà thiếu một mười phân thẹn thùng)

Kiếp say xỉn khó tròn nhân đạo

Trước hết là “hiếu đạo vi tiên” (810)

Một khi “biết hết” trắng đen

Lấy chi báo hiếu Thung Huyên đôi đường

Ngoài hiếu đạo, còn trung đạo nữa

Đã đục rồi khôn tỏ niềm trong

Làm người, có nợ non sông

Say sưa sao tỏ được lòng trung trinh

Còn bao món nợ tình nợ nghĩa

Kẻ say sưa há dễ báo đền

Trăm năm thoáng ngựa qua rèm

Một mai thác xuống cửu tuyền u minh (820)

Còn cái xác trương sình ra đó

Cảnh ngộ này tứ cố vô thân

Cô hồn thất thểu phân vân

Bao giờ gặp đặng ánh xuân Di Đà

Lại những kẻ sa đà cờ bạc

Thói đỏ đen đến thác không chừa

Sống thì tham bạc tham cờ

Thác rồi hồn phách vật vờ linh đinh

Thương bấy những chúng sinh thập loại

Các đẳng cô hồn bại hoại tâm (830)

Khi rời dương thế về âm

Khát khao một nén hương trầm Phật gia

Lại những kẻ vào ra sông bể

Nghề ngư dân chi kể phong ba

Một đi lìa cửa lìa nhà

Nắm xương tàn lạnh làm ma hải hồ

Lại những kẻ tội đồ vướng víu

Tội mình làm mình chịu đã đành

Có khi nghiệp chướng đành hanh

Tội đâu kiếp trước để dành đời nay (840)

Rồi thân phận tù đày rơm rác

Biết khi sinh khi thác khi nào?

Cuộc đời như giấc chiêm bao

Tấm thân sâu kiến ai nào động quan

“Lại những kẻ hàm oan sông suối

Lại những người sẩy cối sa cây

Có người leo giếng đứt dây

Người trôi nước lũ kẻ lây lửa thành

Họa nước lửa khéo đành hanh thế

Họa binh đao khéo rẽ rún người (850)

Dương gian gió dập mưa vùi

Lá khô chưa rụng đã rời lá xanh

Bao hồn trẻ có sanh không dưỡng

Những vong linh chưa hưởng vị đời

Thời gian ngắn ngủi kiếp người

Mầm non sớm héo lộc tươi sớm tàn

Ôi những kẻ ẩn ngang bờ bụi

Hoặc là vương ngọn suối chân mây

Hoặc là yếm cỏ bờ cây

Hoặc là quán trọ cầu này bơ vơ (860)

Ôi những kẻ sa bờ lạc bến

Xác phơi sương hồn nguyện mù sa

Lời thì chẳng miệng nói ra

Mà tâm mà sự thì là vô biên

Ấy là những ưu phiền nhức nhối

Những nhớ nhung tiếc nuối khát khao

Những ăn năn những nghẹn ngào

Những hoảng hốt, những thức thao cội nguồn

Ôi thập loại cô hồn vất vưởng

Long đong theo nghiệp chướng tự thân (870)

Lênh đênh muôn dặm tử thần

Biết tìm đâu chốn dừng chân nương mình

Tiết tháng bảy mưa linh gió hãi

Các vong hồn trăm tái nghìn tê

Ngưỡng trông đức Phật Mâu Ni

Thần thông quảng đại hộ trì chúng sanh

Lại ngưỡng trông ơn lành Nam Hải

Quan Thế Âm tự tại từ bi

Giọt cam lồ biếc dương chi

Tưới thơm tưới sạch cõi si mê tình (880)

Cho tất cả vong linh thập loại

Thoát mê tân khổ hải đau thương

Nên ly điên đảo mộng trường

Siêu sinh tịnh độ tây phương Di Đà

Chính từ mối vị tha vi diệu

Mà mùa sau báo hiếu kể trên

Của đại hiếu Mục Kiền Liên

Trong dân gian lại có thêm trai đàn

Để đáp ứng vô vàn khấn nguyện

Của vô vàn bất thiện vong nhân (890)

Nguyện cầu đấng Đại Từ Tâm

Phép mầu xóa tội vong nhân đọa đày

Vì tâm Phật vừa rày vô ngã

Nên một là tất cả không hai

Từ bi bám khắp mọi loài

Chẳng phân quý tiện trong ngoài, thân sơ

Với người quen cũng như người lạ

Với người thân và cả kẻ thù

Phật đều một dạ như như

Vô biên đồng thể, đại từ đại bi (900)

Với Phật tử Thanh Đề bất thiện

Mọi Thanh Đề đồng thể như nhau

Đều là những nỗi niềm đau

Do vô minh nó chìm sâu vực đời

Vô minh nó dẫn người vô đạo

Vào con đường phiền não tham sân

Gây nhiều ác nghiệp vô luân

Để rồi gánh chịu muôn phần khổ đau

Trước đã cứu, sau sao chẳng cứu

Chuyển hóa xong nghiệp báo Thanh Đề (910)

Phật tâm vô lượng từ bi

Là đem diệu pháp Mâu Ni phổ truyền

Để tất cả thành viên giáo hội

Những A La Hán cõi Thanh Văn

Cõi Duyên Giác thánh hiền tăng

Cõi Ba La Mật tròn trăng Phật thừa

Từ cõi Tịnh Xá thừa ơn Phật

Đến cõi thâm sơn chất ngất cao

Rừng sâu tịch mặc tiêu dao

Những Độc Giác Phật dồi dào hạnh tu (920)

Cùng nhân mùa an cư kiết hạ

Khi định thiền xong xả công phu

Bèn nương tánh thiện như như

Mà đem thần lực đại từ đại bi

Để hợp lực hành trì chú nguyện

Mà giải oan, mà chuyển hóa cho

Bao nhiêu ngạ quỷ tội đồ

Trong suốt lục đạo cõi bờ âm gian

Đều được thấm hào quang của đạo

Ánh đạo vàng rốt ráo Tam Thiên (930)

Đại Hùng Đại Lực vô biên

Đủ thần thông quét sạch phiền não tâm

Để mở ngõ cho xuân phúc tuệ

Ngự về trên cõi thế đau thương

Giải oan cho mọi oan hồn

Khai thông cho địa ngục môn các tầng

Để thập loại vong nhân thất thểu

Đói rét và nặng trĩu cô đơn

Sơn cùng, sông rạch bên đường

Ăn năn, hối tiếc, chán chường, khát khao (940)

Những tâm sở kể sao cho xiết

Chúng hùn nhau giết chết niềm tin

Có tâm chẳng chút bình yên

Cho hồn chẳng chút như nhiên đạo tràng

Những tâm sở vô vàn ngang trái

Nó khiến người ta mãi vong thân

Sống thì làm kẻ ác nhân

Thác thì làm quỷ sa chân A Tỳ

Do thất tình Ái kia Ố nọ

Dục, Lạc, Ai, Hỷ, Nộ, tưng bừng (950)

Cộng thêm lục dục trùng trùng

Một là sắc dục! Tham dung mạo này

Hai: hình mạo dục, say dáng vẻ

Nó thiên kiều, nó bá mị kia

Ba: tư thái dục uy nghi

Vì người đỏm dáng, mình si mê lầm

Bốn là ngữ ngôn âm thanh dục

Vì giọng ai mật ngọt ngon đường

Đàn ai trầm bổng du dương…

Năm: tế hoạt dục… da nàng quá xinh (960)

Khiến lòng ta rung rinh thổn thức

Sáu: là nhân tướng dục ấy là

Tướng người xinh đẹp như hoa

Khiến lòng ta nó ngân nga rạt rào

Thất tình lục dục bao phiền toái

Chúng khiến ta bại hoại tinh thần

Ngoài ra còn cái tham sân…

Gọi là ngũ dục nó vần xoay ta

Chúng khiến ta tiêu ma tính Phật

Tiêu ma con người thật của mình (970)

Cái ta cơ khổ linh đinh

Vì không từng được cùng mình sống chung

Vì chất sống tự dưng suy thoái

Chỉ còn là tồn tại hiện sinh

Sống đây mãi chẳng có mình

Cái mình Phật tánh, cái mình thiện căn

Chỉ còn mỗi bản năng sinh vật

Đạp lên tất tần tật thiên lương

Bản năng tự vệ sinh tồn

Chẳng còn đếm xỉa luân thường nhân sinh (980)

Sống chỉ để mà giành mà giật

Là quơ quào là lật lường nhau

Mà lấn trước mà đè sau

Mà quên cái nỗi thương đau của người

Ngoài ngũ độc còn mười cái khổ

Là sinh lão bệnh tử lần khân

Là yêu mà chẳng được gần

Là ghét mà phải chung thân láng giềng

Là cầu chẳng đặng nên bi phẫn

Và cuối cùng Ngũ Ấm phận duyên (990)

Như dầu đổ lửa phùng lên…

Ấy là Bát Khổ oan khiên hại người

Khắp bốn cõi chân trời góc biển

Muôn vong linh ẩn hiện ma trơi

Thân nào thân chẳng tả tơi

Lòng nào lòng chẳng rã rời niềm đau

Nguyện chư Phật cao sâu trời biển

Thả bè lau chú nguyện độ tha

Giải trừ tội chướng gần xa

Đàn tràng sám nguyện hằng hà tội nhân (1000)

Nương đạo lý núp chân pháp giới

Tự cùng tha chung mỗi cội nguồn

Hành thâm pháp ngữ linh ngôn

Để cho Bát Nhã pháp môn hiển bày

Bát Nhã tâm kinh đầy mầu nhiệm

Sắc tức không… cõi đến nơi về

“Trông ra bến hoặc bờ mê

Nghìn thu lửa chớp, bốn bề một gương”

Quán Tự Tại… hiển dương Bát Nhã

Trí Tuệ Ba La Mật hiển phô (1010)

Trong thực hữu, có hư vô

Thiên thu xây dựng cơ đồ Tâm Linh

Quán tự tại hành thâm Bát Nhã

Soi thấu Năm Uẩn cả đều không

Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức …đồng

Chỉ là hư vọng vốn không có gì

Vì chi có chẳng chi thực hữu

Chẳng qua là mắc mứu nhân duyên

Trùng trùng duyên khởi triền miên

Một khi duyên rã Sắc liền hóa không (1020)

Khi đã thấu Sắc Không bất nhị

Bồ Tát vương trong ý nhất như

Chứng vào thực tướng vô dư

Vượt khỏi khổ ách thiên thu buộc ràng

Trở về cõi Niết Bàn tự hữu

Cõi chân tâm thành tựu chính mình

Cõi thường trụ, cõi vô sinh

Vô hữu khủng bố viễn tình thế gian

Trở về cõi thênh thang vô ngại

Cõi vô sơ bất tại nhiệm mầu (1030)

Cõi không trước cõi không sau

Không trên không dưới không đầu không đuôi

Cõi chân phúc tuyệt vời chân phát

Cõi nguy nga Tịnh Lạc Ngã Thường

Cõi che chở cõi yêu thương

Từ Bi Hỷ Xả đạo trường Quan Âm

Trên cơ sở cái không tánh nọ

Mà Bồ Đề Tát Đỏa Ma Ha

Chứng đắc A Nậu La Đa

Tam Miệu Tam quả Phật Đà Như Lai (1040)

Để cứu độ trong ngoài pháp giới

Giác ngộ cho ngàn nỗi vô minh

Giải oan cho vạn oan tình

Giải thoát cho mọi vong linh ba đường

Thần chú Bát Nhã thường chú nguyện

Đủ lực thần hoán chuyển Tam Tai

Thủy phong hỏa khắp trong ngoài

Lại thêm Bát Mạn đeo đai kiếp người

Bát Mạn ấy tâm nơi hoàn cảnh

Khiến cho ta giảm hạnh tu hành (1050)

Địa ngục ngạ quỷ súc sanh

Châu Uất Đan Việt khiến mình lười tu

Cõi trường thọ vô tư vô tưởng

Cõi Manh, Lung, Ấm, luống nan cầu

Thế trí biện thông –ví dầu

Thông minh thế sự, nhớ đâu tu kỳ

Ngoài Bát Mạn làm suy trí tuệ

Còn Bát Ma xin kể dần ra

Thứ nhất là phiền não ma

Thất tình lục dục làm ta mê mờ (1060)

Hai: Ngũ Ấm Ma thừa sức mạnh

Hay chăm tâm làm chánh vì vương

Ba: Tứ Ma đại tai ương

Tạo nên chướng ngại trên đường tiến tu

Bốn: là Thiên Ma từ cõi nọ

Tên là Tha Hóa Tự Tại Thiên

Ma này phá hoại tâm thiên

Khiến cho hành giả đảo điên mộng trường

Rồi tới Ma Vô Thường, Vô Lạc

Vô Ngã Ma dối gạt môn đồ (1070)

Phỉnh rằng cứu cánh hư vô

Vô Tịnh Ma, cuối cùng đưa người vào

Cõi bất tịnh lao xao ngũ trược

Đưa hồn vào cõi ngục Âm Ty

Hoặc khi chưa dứt thọ kỳ

Thì thành quỷ nọ ma kia đứng đường

Tiết tháng bảy mười phương Bồ Tát

Cùng Thánh Hiền Tăng các tòng tâm

Họp đồng Sám Nguyện vong nhân

Cầu cho thảy thảy được phần siêu thăng (1080)

Tác giả

Huỳnh Uy Dũng

Hoàn thành ngày 01 tháng 06 năm 2009

(Nhằm ngày 09 tháng 05 năm Kỷ Sửu)

 

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em