Quyển 1 - Phần 7

Quyển 1 - Phần 7

           THI VỊNH PHÁP HOA KINH

 

Là ai cũng có ngày thành Phật

       Nghĩa là mình rất rất tinh khôi

            Là mình vẹn cả mười mươi

    Cả mười phương Phật cả mười phương Tăng 

 

       Là mình suốt- không ngần không ngại

        Vượt thời- thông suốt Đại Niết Bàn   (620)

            Ấy là cứu cánh hoàn toàn

  Để mình trở lại vẻ vang chính mình

      

      Xá Lợi Phất tôn vinh Đức Phật

       Xong, Thế Tôn liền cất lời lên

            Này Tôn Gỉa chớ nên quên

  Như Lai xưa đã từng tôn pháp này

 

       Đồng thời, hãy nghe đây! Tôn Gỉa

       Trong vị lai bất khả lường đong

            Trong khi dâng hiến cõi lòng

  Cúng dường Tam Thế Phật trong ba nghìn (630)

 

       Thì Tôn Giả sẽ nên Phật quả

       Hiệu Hoa Quang vô ngã Thế Tôn

            Quốc độ Ly Cấu trường tồn

  Ngọc châu xán lạn sắc hương rỡ ràng

 

       Triều đại Đức Hoa Quang lãnh đạo

       Quốc hiệu là Đại Bảo Trang Nghiêm

            Quốc dân số lượng vô biên

           Vô lượng Bồ Tát ngụ trên cõi này 

 

       Các tiện nghi kể rày khôn xiết

        Đất Lưu Ly đẹp biết dường nào  (640)

            Xây bằng bảy báu xen nhau

  Bước đi, hoa ngọc bảy màu chen chân

   

       Quốc độ ấy vô ngần thọ mạng

       Tuổi chung là ngàn vạn ức năm

            Tám tiểu kiếp đẹp gương rằm

  Và trước khi nhập Niết Bàn, Thế Tôn

 

       Lại trân trọng di ngôn thọ ký

       Bồ Tát Viên Mãn thị hồng danh   

            Phật hiệu Hoa Túc An Hành

 Để nối sự nghiệp độ sanh muôn loài (650)

 

       Xá Lợi Phất! Vị lai là thế

       Nay Như Lai thọ ký cho người

            Để ông có được niềm vui

  Nhận Chân được cõi nụ cười trong Tâm

 

       Xá Lợi Phất! Bậc Chân hành giả

       Cùng các hàng Thánh Giả chung quanh

            Nghe lời Phật tỏ ngọn ngành

  Nỗi hoan hỷ vút trời xanh bạt ngàn

       Bèn cùng cởi khăn choàng đang khoát

        Mà dâng lên bậc “ Tát Thánh Vương” (660)

            Cả Đế Thích, cả Phạm Vương

  Cũng đem hiến cúng khăn choàng và hoa

 

       Ôi! Vô lượng là “ Hoa Thánh Chủng”

       Những Mạn Đà La, những Mạn Thù

            Trên không trung lúc bấy giờ

  Ngoài mưa hoa quyện với mưa khăn choàng

 

       Còn vô lượng tiếng đàn tiếng hát

      Những điệu thần tiên nhạc thanh tân 

            Của hằng sa những thiên thần

           Tấu lên để tán thán công đức người (670)

 

       Đã đem tuệ giác ngời Chân Tánh

       Trao cho người hữu hạnh phùng duyên

            Nhất thừa một cỗ xe thiêng

  Phương tiện duy nhất đưa lên Niết Bàn

 

       Xá Lợi Phất hân hoan xiết kể

       Được Thế Tôn thọ ký cho mình

            Mai sau, những bước về Linh

   Long lanh, những bước đăng trình về Tâm

 

       Và, bên cạnh vô ngần thánh chúng

        Cũng reo mừng hưởng tận niềm vui  (680)

            Vì chân nếu có một người

  Mai sau thành Phật, vậy thời mai sau

 

       Mình cũng thế có đâu khác biệt

       Ôi lời kinh: nhất thiết chúng sanh

            Mai sau Phật đạo viên thành

  Để cho cả chín tầng xanh mặt trời

      

    Bấy giờ giữa ngàn hai thánh chúng

       Xá Lợi Phất thay chúng gửi thưa

            Bạch Thế Tôn tự xưa giờ

  Tất cả Tôn Giả theo thờ Thế Tôn  (690)

 

       Thảy đều được Thế Tôn khai ngộ

       Theo pháp Ngài dạy dỗ xưa nay

            Ắt được tới bờ kia này

  Vượt khỏi sanh tử vượt ngoài sắc không

 

       Nay Ngài lại như chừng phủ định

       Bờ kia chưa thực chính … Niết Bàn

            Chỉ là “Quán Tạm” bên đàng

  Mà con đường tới Niết Bàn còn xa

 

       Niết Bàn ấy hóa ra mộng ảo

        Việc làm này điên đảo Tâm Linh (700)

            Những ai lỡ ngỡ rằng mình….

  Kính xin được Phật thuyết minh cho tường

 

       Bấy giờ Đức Thế Tôn khai thị

       Bằng ngụ ngôn nói ví như sau

            Xưa có Trưởng Giả sang giàu

  Có ngôi nhà lớn rộng sâu vô ngần     

 

    Nhà ấy chứa hàng trăm nhân khẩu

       Trong đó nhiều con cháu ruột rà

            Một hôm “Bà Hỏa” viếng nhà

  Lửa lan khắp chốn đường ra lối vào  (710)

 

       Lão Trưởng Giả xiết bao kinh sợ

       Lo đàn con bị lửa đốt thiêu

            Nhưng dù cảnh tỉnh bao nhiêu

  Đàn con vẫn mãi vui theo bạn bè

 

       Mãi miết những trò ngây thú dại

       Đâu hay rằng hỏa tới bên lưng

            Cùng tắc biến, biến tắc không

     Trưởng giả trong bước đường cùng thảm thương

 

       Bỗng nghĩ được mẹo khôn nhất đại

            Là gọi đàn con lại cho hay…  (720)

                Rằng Cha có món quà đây

     Ba cỗ xe quý chứa đầy ngọc châu

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em