Quyển 1 - Phần 10

Quyển 1 - Phần 10

           THI VỊNH PHÁP HOA KINH

 

Cha đặt cả tình non nghĩa nước

            Cả nghìn trùng ân phước mai sau  (940)

            Ngờ đâu, một buổi,ngờ đâu

  Bấy nhiêu năm luống dãi dầu nắng mưa

 

       Là một nỗi nắng mưa con trẻ

       Phận con thơ, con bé dại khờ

            Nghìn trùng những bước bơ vơ

  Hay là cái nỗi nắng mưa thân già

 

       Hai nỗi ấy kể mà sao xiết

            Cũng may mà tai kiếp đã qua 

            Để cho con lại về cha

           Cho đời cha nở tròn hoa vĩnh hằng (950)

 

       Kính thưa quý thân bằng quyến thuộc

       Nay tôi xin trình trước mọi người

            Rằng đây chính thực con tôi

  Đứa con duy nhất trọn đời yêu thương

       Là đứa con tông đường nối dõi

       Nay xin tuyên bố mọi người hay

            Từ nay từ phút giây này

           Những gì thuộc của tôi đây xưa giờ 

 

       Những này Bạc, Xa Cừ, Mã Não

       Những gì trong thất bảo trang nghiêm (960)

            Những gì gia bảo, gia viên

           Những gì xe ngựa bạc tiền vân vân…

 

       Hết thảy sẽ thuộc phần thừa kế

       Của con tôi, đứa trẻ lạc loài

            Ngỡ rằng lỡ một lầm hai

  Hóa thêm đẹp nghĩa đương lai kế thừa

 

       Tu Bồ Đề kể vừa xong chuyện

            Cả hội trường như biển triều xuân  

            Nghìn hai Thánh Chúng tăng nhân

Thảy đều như được chia phần thưởng chung (970)

 

       Vì sao thế, vì Chân ai cũng

       Hiểu Thế Tôn là Trưởng Giả kia

            Và chúng tăng Tu Bồ Đề

  Phải là Gã Cùng Tử kia lạc loài

       Và thảy được Như Lai nhìn nhận

        Và yêu thương bằng tận trái tim

               Suốt bao đời mãi trông tìm

             Mãi trông đợi để trao duyên Phật thừa 

 

        Đại Ca Diếp đương cơ tôn giả

        Bèn đứng lên và cả lời thưa   (980)

               Lời “ chỉnh cú”* đẹp như thơ

  Bạch Thế Tôn đấng đại từ đại bi

 

        Đấng Từ Phụ đã vì muôn vạn

        Những đứa con tuệ mạn của Ngài

               Mà trao thông điệp tương lai

  Thanh Văn,Duyên Giác,ai ai cũng đều

 

        Được thọ ký mai chiều thành Phật

        Như vậy là kho ngọc thiên kim

               Chúng con khỏi luống công tìm

        Mà nay sắp đặng phỉ nguyền đợi trông (990)

 

        Như Đứa Trẻ long bong vừa kể

        Vốn từ nơi phú quý mà ra

               Một phen lìa cửa lìa nhà

  Tấm thân lưu lạc biết là về đâu

 

*CHỈNH CÚ: Chỉnh:sắp đặt lại cho đúng, có trật tự hợp lý, đúng quy tắc giữa các thành phần cấu tạo.

Cú: câu chữ

       Thà biết được cuối đầu huyết thống

       Vốn con dòng cháu giống cao sang

            Để từ muôn dặm lang thang

  Năm mươi năm luống gộp tan chí hào

 

       Một ngày nọ lại vào một chốn

            Cung điện nguy nga tưởng cõi trời  (1000)

            Trên ngai cao ngự một người

  Trân châu, Mã Não rạng ngời vinh quang

 

       Voi, Dê, Ngựa, hàng đàn hàng lũ

       Ghe tàu thuyền lủ khủ bến sông

            Ruộng cò thẳng cánh mênh mông

  Nhà chen chúc mái cửa đông đảo người

 

       Giàu sang thế hỏi đời ai sánh

       Thế nhưng mà bất hạnh là ai

            “Xót người tựa cửa hôm mai

  Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ!” (1010)

 

            Chân từ thuở xa xưa lắm lắm

            Năm mươi năm đằng đẵng trôi qua

                  Mụn con trai nối nghiệp nhà

             Bỗng dưng thất lạc thế là cắm câu!

      

         Lòng từ phụ buốt đau nỗi nhớ

       Nghiệp từ đường cột đổ kèo xiêu

            Dù vàng dù bạc bao nhiêu

  Cũng không đánh đổi đặng điều mất con 

 

       Năm mươi năm thân mòn sức cạn

       Tấm lòng cha vẫn ráng trông chờ  (1020)

            May thay giữa phút không ngờ

Tam sinh hữu hạnh bây giờ là đây

 

       Kể chi xiết những ngày gian khó

       Lòng cha đâu nỡ bỏ con mình

            Một niềm “tứ nhiếp” đinh ninh

  Bố thí ái ngữ lợi hành… lành thay!

      

        Thương cái nỗi lòng này ty mạn

       Đâu rõ Như Lai tạng tánh là

            Tấm thân châu báu ngọc ngà

           Lấm lem nghiệp chướng ngỡ ta bọt bèo (1030)

 

       Lòng Trưởng Giả thương yêu trời biển

       Vận dụng ba phương tiện tài tình

            Để khôi phục lại con mình

  Trở về ngôi vị tròn xinh con nhà

       Thế Tôn đây chính là Trưởng Giả

       Một lòng thương tất cả chúng con

            Trải bao tháng cạn năm mòn

  Để Tam Chướng nó bào mòn thiên lương 

 

       Nên phải mượn con đường phương tiện

        Hết xe Dê lại đến xe Hươu  (1040)

            Thanh Văn chuyển bánh xe đầu

  Cứu cánh thoát khổ qua cầu tử sinh

 

       Với Duyên Giác viễn trình tinh tấn

       Mười hai khâu diệt tận vô minh

            Một phen diệt tận ngã tình

  Thảnh thơi một cõi vô sinh Niết Bàn

 

       Nhưng hai cõi Niết Bàn diệt khổ

       Vẫn chưa là tịnh độ tối ưu

            Vì chung Phật tuệ nhiệm mầu

       Vẫn còn cái rộng cái sâu vô lường  (1050)

 

       Cái rộng chẳng biên cương bờ cõi

       Cái sâu không biên giới bờ ranh

            Cái cao phủ chín tầng xanh

  Rộng sâu cao tự viên thành sắc không

 

       Cái Phật tuệ dung thông dung nhiếp

       Cả tam thừa bị diệt mà như

            Hùng quy nhất thể vô dư

  Vô vi vô trụ Đại Từ Đại Bi

 

       Tứ Niệm Xứmột khi liễu giác

        Bước chân lên tịnh lạc ngã thường (1060)

            Chân Tâm chiếu kiến tỏ tường

  Bản lai diện mục*tỏ gương trăng rằm

 

       Gã Cùng Tử năm mươi năm mấy

       Những lạc loài như vậy như kia

            Thảnh thơi một bước đi về

  Một ngôi thừa kế xum xuê đất trời

 

       Ngài Trưởng Giả một đời lẩn mẩn

       Tấm lòng cha lận đận vì con

            Bao năm ruột héo gan mòn

           Chỉ mong một nỗi nước non trùng phùng (1070)

 

*BẢN LAI DIỆN MỤC: Bổn: Gốc, ý nói lúc đầu. Lai: Tới, ý nói lúc sau nầy.

Bổn lai là xưa nay, từ lúc đầu đến nay.

Diện:Cái mặt. Mục: Con mắt. Diện mục là mặt mày.

Bổn lai diện mục là mặt mày xưa nay, tức là cái mặt có từ vô thỉ đến nay, là khuôn mặt muôn đời của mình.

       Buổi gặp gỡ vô cùng hoan thống

       Mừng là mừng gặp đúng con đây

            Mà đau là đau nỗi này

  Bọt bèo chi biết rằng đây cha mình

 

       Gặp cha lại thất kinh bỏ chạy

       Bởi sao ngờ được đấy là cha

            Đoạn trường cái cõi người ta

       Trong gang tấc vẫn đường xa nghìn trùng

 

       Vui thế! Nỗi tiền hung hậu kiết

       Khi, cuối cùng nhận biết Như Lai!  (1080)

 

HẾT QUYỂN MỘT

 

(Bắt đầu viết thi vịnh Pháp Hoa Kinh vào ngày 09

và kết thúc lúc 16:00 ngày 18 tháng 02 âm lịch.

Tác giả: Huỳnh Uy Dũng)

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em