Sử Thi Quốc Tổ Hùng Vương - Phần 6

Sử Thi Quốc Tổ Hùng Vương - Phần 6

Ôi! những chữ trong lành cổ tích

     Những trang thơ ngọc bích Văn Lang  (430)

Phiến quạt mười tám chiếc nan

Hai ngàn sáu lẻ triều quang dâng đời

Pho cổ tích rạng ngời nhân giới

Và Chử Đồng Tử với Tiên Dung

Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn

 

Huống chi chàng với nàng cũng một

Như ngôi chùa Một Cột ấy thôi

Lại như hạt gạo cắn đôi

      Lại như trăm trứng từ nơi mẹ hiền  (440)

Trang tình sử tình truyền nhân bản

Nhân sinh là nhất bản vạn thù

Dù rằng có xuân có thu

Cô công chúa nọ Gã ngư nhân này

 

Nhưng tất cả cũng mày cũng mặt

Và mặt trời cũng thắp ánh dương

Và trong từng cánh Thiên Lương

Từng con tim của mười phương Nhân Hoàn

 

Cô công chúa giăng màn để tắm

      Giữa nắng vàng, cát trắng, trời xanh  (450)

Một tòa ngọc của tinh anh

Nó mơn mởn, nó long lanh, tuyệt vời

 

Và những gáo nước ngời gương sáng

Và, ô kìa! Một dáng “Người Ta”

Từ trong cát bỗng phôi pha

Bỗng bày ra, bỗng xô ra một người

Ôi! Sao thế? Tuyệt vời kì lạ!

Một Người Ta đang lõa thể kia!

Một Người Ta rất nam nhi

        Rất vời vợi, rất diệu kì như mun.  (460)

Sao kể xiết nguồn cơn công chúa

Và nguồn cơn của chú ngư dân

Hai bên duyên trụi duyên trần

Trái tim người đã dệt vần thơ duyên

 

Chử Đồng Tử! Cái “tên không khố”

Vì chàng nghèo, chàng khổ quá đi

Hai cha con chẳng có gì

Ngoài ra một chiếc khố thì… đương nhiên

 

Chàng mỗi phải “nhường quyền mặc nó”

                Cho bố mình chứ! Có chi sai?          (470)

Vì chân đạo hiếu xưa rày

Đạo hiếu trong trái tim này đúng chăng?

 

Đã nhất thiết dạy rằng nếu bạn

Có mỗi khố thôi hẳn phải nhường

Để cho bố mặc cho tươm

Còn mình thì phải ráng chuồn… xuống ao

 

Rủi hay may? đúng vào hôm ấy

Trong khi Chàng nọ hãy còn đang

Lang thang trên bãi cát vàng

               Một nơi vắng vẻ bỏ hoang xưa giờ   (480)

Thì thuyền Nàng cũng vừa cập bến

              Rồi ngẫm rằng nơi đến quá xinh

Bèn truyền lệnh đám gia đinh

Giăng màn trên cát cho mình tắm chơi

 

Thế, có phải duyên trời không nhỉ?

Khéo se giăng buộc chỉ hai người

Một người vời vợi trên trời

Một người dưới đáy vực đời lầm than

 

Vì cái nỗi anh chàng không khố

       Nên phải chui vào giữa cát mà…  (490)

Thế là duyên đáng xảy ra

Đã xảy ra đúng như là tự nhiên

 

Ơi! Những cổ tích thiên ý Bụt

Đất và trời là một- khác chi

Khác là tiểu dị tí ti

Còn đại đồng mới là ni tấc trời

 

Nối kết hợp cái đôi thành một

Một Dương nghi và một Âm nghi

Khéo tương giao, khéo thuận tùy

             Lung linh xảo diệu sinh kia khắc này  (500)

Cho Mây đó với Rồng đây mãi

Cho Trúc này với lại Mai kia

Cái lằn ranh của phân chia

Xem ra thật mỏng với quê hương này

Khi cái bọc đã đầy trăm trứng

Thì cái lòng nó cũng trăm hoa

Những trang cổ tích đời ta

Nó thông điệp cái đang là Văn Lang

 

Nghĩa là cái đá vàng nhân nghĩa

             Cái sắc son đạo lý tình yêu     (510)

“ Chiều chiều lại nhớ chiều chiều”

Nhớ người đảy gấm khăn điều vắt vai

 

Chử Đồng Tử chàng trai không khố

Sao lại thành bất tử quê hương

Thần thông biến hóa không lường

Trong ngôi Tứ Bất Tử đương trị vì

 

Trong cõi đạo huyền vi nước Việt

Phản ảnh vầng trăng biếc trời xanh

Đẹp sao những áng tinh lành

       Trong từng trang cổ tích dành muôn sao  (520)

Ngoài cái đẹp cái giàu vô lượng

Của tình yêu cao thượng nhân sinh

Của trầm thống của băng trinh

Còn bao cái đẹp cái xinh cái hùng

 

Ví dụ như cái hùng Thánh Gióng

Của bé thơ Phù Đổng Thiên Vương

Một hình ảnh sáng kim cương

Một bài thơ sáng từng chương đạo người

Khi đất nước gặp thời yên ổn

        Thì bé thơ ngủ muộn trong nôi  (530)

Suốt ba năm vẫn nằm ngơi

Ba năm không nói không cười- ngủ say

 

Những bé của quê này như thế

Cứ lớn lên như thể quê mình

Thở từng hơi thở bình minh

Nhịp tim theo nhịp thanh bình tao nôi

 

Nhưng khi nước gặp thời binh lửa

Thì bé không ngủ nữa ngang nhiên

Ngồi nhổm dậy cất lời lên

            Cho con dẹp giặc để yên Sơn Hà   (540)

Rồi với chín vại cà ngâm muối

Mười nồi cơm trộn với ngô khoai

Bé liền đứng dậy vươn vai

Để cao như ngọn núi Đoài non Đông

 

Rồi Bé đòi một ông ngựa sắt

Rồi cưỡi lên ngựa sắt xung phong

Đuổi xâm lược lập kỳ công

Bằng một bửu bối thần thông lạ đời

 

Ấy là bụi tre nơi đầu ngõ

           Bụi tre già tuổi thọ ngàn năm   (550)

Bụi tre cho Bé măng ăn

Bụi tre cho Bé chốn nằm nghỉ ngơi

Cho Bé cả một trời thơ đạo

Với vầng trăng sáng tạo treo cành

Với bầu trời ơi là xanh

Với cánh diều trắng long lanh nắng vàng

 

Với sức mạnh của ngàn thiên tướng

Bé nhổ bụi tre lớn mười ôm

Xông vào lũ giặc lôm côm

            Quét như quét bụi cả muôn quân thù  (560)

Đuổi giặc khỏi cõi bờ xong xả

Bé tiên vương chi xá đòi công

Bèn cưỡi ngựa vút lên không

Mặc ai bia đá tượng đồng với ai

 

Ôi những bậc anh tài thuở trước

Chỉ một nguyền xin được hiến dâng

Lấy sức từ của nhân dân

Cá muối cơm độn thiết thân vạn đời

 

Lấy khí giới từ nơi Đất Mẹ

         Bụi tre làng lặng lẽ hiên ngang    (570)

Dẻo dai, gai gốc, ngang tàng

Thủ thời tử thủ, công càng kỳ công

 

Và ngựa sắt- rèn lòng son sắt

Và lửa hờn đốt giặc xâm lăng

Và điều đẹp nhất sao trăng

Là lòng yêu nước chẳng bằng… thịt xôi

Và khi thắng giặc rồi Thánh Gióng

Chẳng thèm ngồi lóng ngóng ăn chia

Mà dong ngựa sắt quay về

          Cõi trời tịch mặc, chữ đề Sóc Sơn    (580)

Ôi! Những khối kim cương hùng vĩ

Những anh hùng chiến sĩ vô danh

Một dâng trọn trái tim mình

Để cho nước đặng hòa bình tự do

 

              Những thông điệp truyền cho hậu thế

Của đời Hùng sao vĩ thế kia

“ Nhất cao là núi Ba Vì

Cây cao nhất núi không gì bằng Thông”

 

Anh khí của non sông hùng tráng

            Phúc sinh- ca núi Tản sông Đà    (590)

Chuyện xưa ai nhớ chăng là

Vua Hùngcó gái xinh là Mị Nương

 

Bấy giờ có hai chàng xin được

Làm rể vua một lượt ấy là

Sơn Tinh- thần Tản Viên, và

Vị thần sông nước tên là Thủy Tinh

 

Hai vị thần cùng xinh cùng trẻ

Cùng tài ba địa vị ngang nhau

Lại cùng chung một yêu cầu

             Lại tâu một lượt chẳng sau trước gì  (600)

Trước sự việc cực kỳ hy hữu

Hùng Vương bèn kêu cứu… rủi may

Bày giải pháp cực kỳ thay

Rằng: ai đến trước rạng ngày hôm sau

 

Và Sơn Tinh đã may mắn trước

Dẫn một đoàn lũ lượt ngựa voi

Dâng bao nhiêu thức trên đời

Sừng tê, mật gấu, ngà voi,… bộn bàng

 

Để, chung cuộc được nàng công chúa

                Dẫn lên non làm vợ “vua non”      (610)

Còn Thủy Tinh chậm bước hơn

Đành dâng mối hận thành cơn thủy triều

 

Quyết nhận chìm bao nhiều thành quách

Của Sơn Tinh cho sạch sành sanh

Có điều hễ nước càng  nhanh

Thì non kia lại càng nhanh hơn nhiều

 

Cứ như thế qua nhiều thế kỷ

Cuộc tranh hùng giữa Thủy- Sơn Tinh

Nói lên ý nghĩa nhân sinh

        Rằng đời là cuộc đấu tranh ngoan cường  (620)

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em