Sử Thi Quốc Tổ Hùng Vương - Phần 7

Sử Thi Quốc Tổ Hùng Vương - Phần 7

Để chống với tai ương nhiên giới

Bằng sức người vươn tới trời xanh

Để tồn tại giữa quang vinh

Như non Tản biếc long lanh nghìn tầm

Những thông điệp về Tâm cứ thế

Truyền về cho hậu thế về sau

Những dưa hấu, những trầu cau

Mỗi cổ tích một nhịp cầu Tâm Linh

 

Ai quên được Thạch Sanh thần thoại

               Có chuyện nào vĩ đại hơn đâu       (630)

Thạch Sanhđóng khố… rừng sâu

Cây rìu để chặt cái đầu xà tinh

 

Cây đàn để xướng xinh chân lý

Của trái tim… thi vị tình yêu

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều

Nhớ mây Hồng Lĩnh ngọn triều Lam Giang

 

Thạch Sanh với cái thang để bắc

Qua hố sâu phản trắc lòng người

Để đưa nhau tới mặt trời

           Để đưa nhau tới nụ cười tương giao   (640)

Thạch Sanh với xiết bao hạt lệ

Và nụ cười như thể nhân sinh

Ngày xưa có chàng Thạch Sanh

Hình như từ đá sinh thành đúng chăng?

 

Chỉ hay thuyết xưa rằng có một

Đôi vợ chồng nghèo rớt mồng tơi

Hai bên đã trọng tuổi đời

Vẫn chưa một mụn nối đời về sau.

Thương bấy nỗi lòng đau bất hiếu

            Thạch Ônglo quán miếu vun đền   (650)

Một niệm cầu nguyện ơn trên

Bấy giờ Ngọc Đế ngự trên chín tầng.

 

Xét thấy họ thành tâm rất mực

Bèn cho chàng trai út giáng sanh

Ba năm thai nghén tinh anh

Thạch Bàsanh được Thạch Sanh nối dòng.

 

Chỉ thương nỗi Thạch Ông mòn mỏi

Cái nỗi chờ nỗi đợi khôn nguôi

Nên con chưa kịp chào đời

        Thạch Ôngđã vội về nơi suối vàng.  (660)

Thế là nẻo đời sang khúc rẽ

Thạch Sanh thành đứa trẻ không cha

Để rồi sau đó Thạch Bà

Cũng lìa bỏ cõi người ta đọa đày.

 

Và Thạch Sanh hóa rày đứa trẻ

Mồ côi cha lẫn mẹ buồn ơi!

Ngày nao con út ông Trời

Bây giờ thành trẻ mồ côi giữa rừng.

 

Được cái lá vận cùng tắc biến

         Thạch Sanh, trong vận chuyển cơ trời  (670)

Cũng dần lớn phận con người

Tuổi mười ba, lại được trời cho tiên.

Xuống trần thế dạy riêng bé Thạch

Phép thần thông quét sạch tà ma

Dĩ nhiên, vốn gốc con  nhà

Nên học tiên thuật “cũng là trò chơi”.

 

Bấy giờ ở gần nơi bé Thạch

Có một người “rất hách” tên là

Lý Thông – vốn thói ranh ma

             Suốt đời, chỉ gạt người ta để mình.  (680)

Chợt đi ngang thấy hình dáng Bé

Rất to con như thể lực điền

Trong khi gương mặt thiếu niên

Vừa ngây dại, lại hồn nhiên như là.

 

Họ Lý bèn lân la bước tới

Làm quen và rủ gọi Thạch Sanh

Cùng mình kết nghĩa đệ huynh

Nén hương đồng tử đồng sinh giữa trời.

 

Cả họ Lý có người mẹ ruột

               Thị cùng con một ruột tinh ma        (690)

Từ khi nhận bé vô nhà

Thì thôi cứ việc mà tha mà hồ.

 

Mà bóc lột bốn mùa lao động

Canh một chưa nằm xuống canh năm

Đã nghe “nghĩa mẫu” lầm bầm

Rằng trời sáng bảnh còn nằm nỗi chi.

Dẫu kham khổ nhưng vì đạo nghĩa

Đã cùng người rằng đệ rằng huynh

Nên lòng Thạch cứ đinh ninh

            Mẹ người ấy cũng mẹ mình thế nên …  (700)

Qua những buổi đảo điên như thế

Rồi  một ngày tồi tệ xảy ra

Trong vùng có lão Trăn Ma

Người ta cũng gọi lão là Xà Tinh

 

Vốn là kẻ tu hành ma quái

Phép thần thông phá hoại càng hay

Cũng nhờ phép thuật Đông Tây

Lão Xà Tinh mới già tay hại người.

 

Sau một thuở quậy đời tan nát

          Còn lộng hành hại thác quân binh  (710)

Làm quan sở tại thất kinh

Bèn vội dâng biểu về kinh: tâu rằng

 

Nay có gã tinh Trăn cũng khá

Phép thần thông biến hóa cũng thần

Nay vì cái lẽ “Yên Dân”

Cúi xin thánh thượng ban ân cho … thờ

 

Vua nhận biểu cũng lờ đờ gật

Thế là quan bèn lập miếu thờ

Hàng năm cúng một mồi tơ

  Gái trai cũng đặng- đúng mùa Nguyên Tiêu. (720)

Và hôm ấy..như điều định mệnh

Gã Lý Thông bị dính…thăm mời

Than ôi rồi lại hỡi ôi

Phân “Thông” lên miễu thì “Tôi” còn gì

 

Lý bèn vội phát huy tài gạt

Kế “Kim Thiền Thoát Xác” rõ hay

Bèn rằng chú Thạch nghe đây

Phiên anh vào miếu đêm nay cúng thần

 

Nhưng đang bận việc cần giúp mẹ

                Nên nhờ em đi thế nghe Sanh !     (730)

Thạch Sanhvốn thuộc nòi lành

Nghe “anh” nói, cứ ngỡ “anh” thật lòng.

 

Bèn vác rìu thẳng xông lên miếu

Đôi nhang đèn đúng điệu kính tôn

Lại còn tìm chổi quét luôn

Để cho miếu sạch như gương mới là

 

Làm công quả miếu tà xong xả

Thạch Sanhchừng đa đã, thiu thiu

Bỗng đâu một trận gió yêu

          Thổi hơi lạnh tới, thiếu điều thấu xương (740)

Rồi một Mãng Xà Vương xuất hiện

Há cái mồm như miệng cái lu

Lại phun ngọc lửa phù phù

Vừa tanh tưởi vừa nóng như nung giòn.

Đối với những trò con con nọ

Với ai kia thì nó gớm ghê

Nhưng đối với Thạch Sanh thì

Chỉ là chuyện nhỏ có chi rùng mình

 

Nên tự tin, Thạch Sanh cười tủm

              Và xông lên múa lượn lưỡi rìu    (750)

Thành bùa Linh ngữ Trảo yêu

Đoạn , a lê hấp, ra chiêu một đòn.

 

Thế là chặt đứt luôn đầu rắn

Khiến máu me phun bắn như mưa

Chảy như ngọn suối ồ ồ

Nửa canh máu chảy còn chưa chịu ngừng.

 

Giết xong Mãng Xà Vương, thủng thẳng

Sanhvác ngay đầu rắn về nhà

Miệng kêu “ anh Lý Thông à!

           Mau ra mở cửa, em đà về đây!”   (760)

Gã họ Lý đang say giấc ngủ

Nghe tiếng kêu, tưởng “ cựu hồn” về

Bèn lên giọng thốt giọng thề

Rằng: “ Hồn ơi ! hãy mau về Tây phương

 

Xin hồn chứng anh thương hồn lắm

Chẳng qua anh gánh nặng mẹ già

Nên đành đem mạng em ra…”

Lý Thông kể lể ì à một thôi

Sanh vỡ lẽ ra đời nó thế

       Nhưng vốn khoan dung, chẳng để lòng  (770)

Bèn đem hết chuyện thư hùng

Giữa rìu và rắn kể cùng Lý Thông

 

Lại khoe một cây cung vàng chói

Với đầy Tên cũng chói ánh vàng

Vốn là bửu bối Xà Vương

Mà chàng nhặt giữa đường trường trong đêm.

 

Thôngnghe kể xong liền tựu kế

Rằng : “ Thôi em làm bể chuyện rồi

Rắn kia vốn Tướng nhà trời

Đương kim Hoàng Thượng lãnh nuôi trong nhà

       Thôi, em hãy liệu mà trốn gấp  (781)

Còn mọi điều để mặc anh lo

Sanhnghe, sợ, chạy vắt giò

Để Lý Thông nọ lò dò đến kinh.

 

Đưa đầu rắn ra trình Thiên Tử

Rồi một phen tự sự kỳ công

Vua nghe, hớn hở bụng Rồng

Bèn đem chức tước Quận Công phong liền.

 

Thuở ấy có thiên kim công chúa

   Tên Quỳnh Hoa tuổi độ tròn trăng  (790)

Vua bèn mở hội hoa Đăng

Để cho công chúa chọn trang anh tài.

Nhưng hội tuyển kéo dài ba tháng

Mà chưa ai xứng đáng nòi tiên

Bấy giờ một buổi chiều êm

Quỳnh Hoa dạo bước Ngự Viên một mình.

 

Bỗng đâu Đại Bàng tinh xuất hiện

Cắp lấy nàng và biến lên mây

Thế rồi, trong chốn rừng cây

Nơi xưa, Thạch chọn nơi này quê hương. (800)

Như định mệnh mở đường ra thế

Thạch Sanhtrong bóng xế ban chiều

Lòng tràn ngập nỗi cô liêu

Thẩn thơ thơ thẩn bước theo cơn sầu

 

Bỗng thoáng thấy giữa bầu xanh ngắt

Một Đại Bàng đang cắp người bay

Sẵn cung vàng ở trên tay

Thạch Sanhbèn kéo căng dây bật liền

 

Và, vút một mũi tên vút mạnh

       Cắm ngay vào một cánh Đại Bàng  (810)

Rồi từ vết máu hồng loan

Rồi sa xuống đất chỉ đàng người theo

 

Thạch Sanhcứ trèo đèo lội suối

Để tìm ra đầu mối yêu tinh

Xong xuôi ghi dấu địa hình

Rồi quay về túp lều tranh giữa rừng

 

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em