Sử Thi Quốc Tổ Hùng Vương - Phần 9

Sử Thi Quốc Tổ Hùng Vương - Phần 9

 

Tiếng công chúa nghe qua chợt tỉnh

Chợt nhớ ra chính chuyện mình quên

Chuyện mình bị cắp bay lên

Bởi con Tinh Đại Bàng trên chín tầng.

 

Rồi chuyện gặp ân công họ Thạch

Với mũi tên hiển hách diệt tà

Rồi thì tới chuyện “ Người Ta”

      Xông vào huyệt cứu mình ra … rồi … rồi  (960)

Ôi ! những chuyện một lời khôn kể

Chỉ biết rằng “ thôi thế thì thôi ”

Một cơn ác mộng tan rồi

Quỳnh Hoa tỉnh dậy nụ cười nở hoa

 

Chuyện như thế nghĩa là hết chuyện

Nghĩa là nàng tìm đến vua cha

Kể đầu đuôi tự sự và

Thạch Sanhliền được tha ra khỏi tù

 

Và được thành trượng phu Công Chúa

                Với công hầu áo mũ xênh xang      (970)

Còn tên họ Lý gian tham

Thì được Phò Mã thả ngay cho về

 

Chỉ một nỗi đường quê chẳng tới

Vì người ta tha tội nhưng trời

Lại thương thiên võng khôi khôi

Nên bị sét đánh chết tươi giữa đường

 

Ở hiền thì hương hỏa dài lâu

Thế mới biết đạo trường nhân quả

Ở ác rồi chuyện rồi lâu

         “ Sơ nhi bất lậu” ấy câu răn đời   (980)

Lại nói về chuyện ngôi Phò Mã

Chẳng bao lâu vua lại băng hà

Và vì công chúa Quỳnh Hoa

Là con độc nhất. Vậy là ngôi vua

Đương nhiên được truyền thừa Phò Mã

Đúng như ngôi giáng hạ sinh thành

Với lòng dân đã quang minh

Để cho trăm họ thái bình Âu ca

 

Tích xưa kể còn qua đoạn cuối

                Ấy là khi cả hội chư hầu      (990)

Những người vừa mới không lâu

Đã từng phen “ bước qua cầu tiểu phu

 

Nhưng chẳng được mắt thu lóng liếng

Cho đôi tròng chuyển trắng thành xanh

Bấy giờ nghe tiếng Thạch Sanh

Tự dưng lại được yên lành nối ngôi

 

Bèn một dạ tức ơi là tức

Bèn một lòng dấy cuộc đao binh

Họp thành một hội đồng minh

            Ầm ầm vạn mã thiên binh tiến vào (1000)

Chính nghĩa lại phất cao cờ nghĩa

Khí thế thù ầm ỉ trống thù

Rực trời lửa cháy biên khu

Khiến cho xã tắc bây chừ rung rinh

 

Chàng họ Thạch với tình yêu lớn

Ghét chiến tranh chỉ chuộng hòa bình

Mặc dù bản lĩnh chiến binh

Vẫn tâm nguyện chữ nhân sinh dĩ hòa

Bèn cùng với Quỳnh Hoa công chúa

              Đi đón đầu cơn lũ xâm lăng    (1010)

Bằng bằng một khúc đàn tràng

So lên dây vũ dây văn tuyệt vời

 

Tiếng chi như tiếng cười con trẻ

Tiếng chi như tiếng hé canh sương

Tiếng chi như tiếng yêu thương

Tiếng chi như tiếng Tiên Long ngọt ngào

 

Tiếng chi như tiếng cao ngất núi.

Tiếng chi như tiếng gọi rất lòng

Tiếng chi tan tản hừng đông

      Tiếng chi lừng lẫy cánh đồng hoàng hôn  (1020)

Tiếng chi thêm nỗi buồn nhân thế

Tiếng chi vươn cành quế Tâm Linh

Tiếng chi Bát Nhã Tâm Kinh

Tiếng chi dạ tạc phong hiền lung linh.

 

Ôi! Cái tiếng tình yêu vô lượng

Ẩn bên trong thịnh vượng Tâm Đài

Bi mà hùng một láng lai

Vững mà từ một không hai Việt Thường.

 

Đẹp như nét Hùng Vương dựng nước

         Xinh như hoa Thược Dược hai mùa  (1030)

Khéo ôi! Cái tiếng cung tơ

Xôn xao như vạn bài thơ quê mình.

Cái tiếng nói gợi tình trắc ẩn

Nó gọi niềm lay mẫn mênh mông

Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”.

 

Cái tiếng nó hòa tan chủng tộc

Lại hòa tan đẳng cấp nhân sinh

Khiến nghe ai cũng nhà mình

    Khiến nghe ai cũng là kinh Thúy Kiều. (1040)

Cái tiếng nói của điều lớn nhất

Rằng ai không có Phật trong lòng

Phậtlà niềm sạch niềm trong

Niềm yêu niềm dấu niềm không hận thù.

 

Là cái niềm thiên thu tịch mặc

Là cái Tâm tịnh lạc ngã thường

Và tia sáng của vừng dương

Và hương thơm của mười phương trăng rằm.

 

Ôi! cái tiếng đàn căng vĩ đại

         Chở tròn Tâm vô ngại Đại Bi  (1050)

Tiếng đàn từ cõi lưu ly

Được Thạch Sanh chở chuyên về trần gian.

 

Nay giữa chốn xa tràng máu lửa

Như đôi bên sắp sửa tranh hùng

Để cùng vâng dạ để cùng

Chợt tìm ra tiếng nói chung của lòng.

Đi là lẽ Đại Đồng nhân loại

Lẽ tượng sinh tồn tại bên nhau

Lẽ bí bầu lẽ trầu cau

        Lẽ muôn xưa lẽ muôn sau vạn đời. (1060)

Tiếng đàn làm vạn người tham chiến

Thoắt đều buông tay kiếm tay cung

Và trong một nỗi niềm chung

Nhìn nhau như thể tay chân ruột rà.

 

Và như thế nghĩa là cuộc chiến

Cáo chung từ khởi điểm lành thay

Và thế là kể từ đây

Các lân bang sẽ bắt tay họp quần.

 

Và để mừng mùa xuân hữu nghị

         Thạch Sanhbèn dở trí thần thông  (1070)

Nhóm lên một bếp lửa hồng

Và bắc lên một nồi đồng tí hon.

 

Rồi mời cả ba quân tướng sĩ

Thử dùng chơi chút vị Văn Lang

Nồi cơm xới mãi vẫn tràn

Vị cơm càng nếm lại càng hương thơm.

 

Như Mười Tám Đời Vương vinh hiển

Để ngàn đời có “chuyện đời xưa

Nằm trên nhịp võng đơn sơ

       Con nghe mẹ hát bài thơ Vua Hùng  (1080)

 

 

 

 

 

 

 

 

Tập SỬ THI này được viết vào ngày 21 tháng 02 năm Kỷ Sửu (tức ngày 17/03/2009)và hoàn tất vào ngày 29 tháng 02 năm Kỷ Sửu.

( tức ngày 25/03/2009).

 

                                  Tác giả: Huỳnh Uy Dũng

 

Toàn bộ lợi nhuận của công ty cổ phần Đại Nam không chia cho cổ đông. Lợi nhuận sau khi tái đầu tư, công ty sẽ dành 100% lợi nhuận còn lại cho quỹ từ thiện Hằng Hữu hoạt động vì cộng đồng, đặc biệt là chương trình mổ tim dành cho trẻ em